Hoàng Anh Tuấn

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Anh Tuấn
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Trong đoạn trích "Thổn thức gió đồng" của Dương Giao Linh, diễn biến tâm trạng của nhân vật “tôi” (Lâm) khi chứng kiến dì Lam trở về được khắc họa vô cùng tinh tế, bộc lộ một tâm hồn nhạy cảm và giàu lòng trắc ẩn. Ban đầu, khi nghe tiếng gọi, Lâm rơi vào trạng thái bất ngờ, “thảng thốt”  “ngỡ ngàng” trước sự xuất hiện đột ngột của người dì biệt xứ bao năm. Sự ngượng ngùng nhanh chóng qua đi, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và sẻ chia sâu sắc. Lâm nhìn đứa bé đi cùng dì, nghe cái tên “Cải” liền cảm thấy một nỗi “buồn” man mác cho số phận chìm nổi của người phụ nữ. Bản lĩnh và sự trưởng thành của nhân vật thể hiện ở sự tinh tế: Lâm “không hỏi dì về năm tháng đã qua”, tôn trọng khoảng trời riêng và thầm mừng cho dì vì đã tìm thấy lẽ sống bên con. Cao trào tâm trạng của “tôi” dịch chuyển sang sự “ngạc nhiên”, băn khoăn khi thấy người mẹ nghiêm khắc của mình bật khóc thay vì tức giận. Để rồi cuối cùng, từ những quan sát ấy, tâm trạng Lâm lắng lại thành những suy tư, chiêm nghiệm mang tính triết lý về bản lĩnh, lòng can trường của con người sau giông bão cuộc đời. Qua dòng cảm xúc vận động từ ngỡ ngàng đến thấu hiểu, nhân vật "tôi" không chỉ hiện lên là một điểm nhìn trần thuật khách quan mà còn là một tâm hồn ấm áp, biết yêu thương và trân trọng những giá trị gia đình.

Câu 2

Dịp kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/04/1975 – 30/04/2025) là một cột mốc lịch sử thiêng liêng, khơi dậy niềm tự hào dân tộc sâu sắc trong lòng mỗi người Việt Nam. Giữa không khí hào hùng ấy, ta bắt gặp biết bao hình ảnh đẹp của những bạn trẻ cúi đầu tri ân trước đài tưởng niệm, hay những tình nguyện viên nhặt rác dọn dẹp đường phố. Thế nhưng, bên cạnh những đóa hoa thơm ngát, bức tranh ngày đại lễ vẫn bị hoen ố bởi những hành vi ứng xử thiếu văn hóa nơi công cộng của một bộ phận thế hệ trẻ. Điều này đặt ra một dấu hỏi lớn về ý thức và văn hóa ứng xử công cộng của thanh niên ngày nay. Văn hóa ứng xử nơi công cộng là tập hợp những chuẩn mực đạo đức, hành vi, cách giao tiếp và ứng xử của cá nhân đối với mọi người xung quanh tại những không gian chung như công viên, quảng trường, phương tiện giao thông hay các khu di tích lịch sử. Nó chính là tấm gương phản chiếu rõ nét nhất trình độ nhận thức và nhân cách của một con người. Trải nghiệm thực tế từ những ngày diễn ra lễ kỷ niệm vừa qua đã cho thấy hai mặt đối lập trong hành vi của giới trẻ. Ở mặt tích cực, đại đa số thanh niên ngày nay đều có học thức cao, năng động và văn minh. Họ biết xếp hàng ngay ngắn khi vào viếng lăng Bác, biết nhường ghế cho người già trên xe buýt và tích cực lan tỏa những thông điệp lịch sử ý nghĩa trên mạng xã hội. Họ chính là tương lai, là niềm tự hào của một đất nước đang trên đà hội nhập. Tuy nhiên, mặt tối của thực trạng này lại vô cùng đáng báo động. Trong các đêm nhạc hội hay màn bắn pháo hoa chào mừng, không khó để bắt gặp cảnh tượng những nhóm bạn trẻ chen lấn, xô đẩy, giẫm đạp lên cỏ xanh để giành chỗ ngồi tốt. Tiệc tàn, các quảng trường tràn ngập chai nhựa, túi nilon và rác thải sinh hoạt do chính những người trẻ bỏ lại. Đáng buồn hơn, tại những không gian tâm linh, tôn nghiêm như nghĩa trang liệt sĩ hay bảo tàng lịch sử, vẫn có những bạn trẻ ăn mặc hở hang, cười đùa oang oang hoặc leo trèo lên hiện vật chỉ để "check-in" sống ảo. Những hành vi lệch chuẩn ấy không chỉ làm tổn thương giá trị thiêng liêng của lịch sử mà còn bộc lộ sự ích kỷ, thiếu tôn trọng cộng đồng. Nguyên nhân của những hành vi lệch chuẩn này trước hết xuất phát từ sự lệch lạc trong nhận thức của một bộ phận người trẻ. Họ quá đề cao cái tôi cá nhân, sống ích kỷ và thiếu ý thức trách nhiệm với xã hội. Bên cạnh đó, sự buông lỏng trong giáo dục gia đình và nhà trường, cùng áp lực chạy theo xu hướng mạng xã hội (câu view, câu like) cũng đẩy nhiều bạn trẻ vào lối sống hời hợt, thiếu chiều sâu văn hóa. Để xây dựng một không gian công cộng văn minh, chúng ta cần những giải pháp đồng bộ. Nhà trường và gia đình cần phối hợp chặt chẽ hơn nữa trong việc giáo dục kỹ năng sống và đạo đức ứng xử cho trẻ từ nhỏ. Cơ quan chức năng cần có những chế tài xử phạt nghiêm khắc hơn đối với các hành vi bôi bẩn, phá hoại cảnh quan công cộng. Nhưng quan trọng nhất vẫn là sự tự ý thức của mỗi cá nhân. Mỗi bạn trẻ cần học cách tự điều chỉnh hành vi của mình, biết lắng nghe, biết sẻ chia và tôn trọng không gian chung. Tóm lại, văn hóa ứng xử nơi công cộng không phải là điều gì quá cao siêu, nó bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như nhặt một chiếc rác bỏ vào thùng hay một nụ cười nhường đường khi tham gia giao thông. Là thế hệ kế thừa thành quả vĩ đại của cha anh sau 50 năm hòa bình, người trẻ cần ý thức rõ trách nhiệm của mình, không ngừng rèn luyện nhân cách để vừa là những công dân giỏi giang, vừa là những con người văn minh, lịch sự.

Câu 1

Trong đoạn trích "Thổn thức gió đồng" của Dương Giao Linh, diễn biến tâm trạng của nhân vật “tôi” (Lâm) khi chứng kiến dì Lam trở về được khắc họa vô cùng tinh tế, bộc lộ một tâm hồn nhạy cảm và giàu lòng trắc ẩn. Ban đầu, khi nghe tiếng gọi, Lâm rơi vào trạng thái bất ngờ, “thảng thốt”  “ngỡ ngàng” trước sự xuất hiện đột ngột của người dì biệt xứ bao năm. Sự ngượng ngùng nhanh chóng qua đi, nhường chỗ cho sự thấu hiểu và sẻ chia sâu sắc. Lâm nhìn đứa bé đi cùng dì, nghe cái tên “Cải” liền cảm thấy một nỗi “buồn” man mác cho số phận chìm nổi của người phụ nữ. Bản lĩnh và sự trưởng thành của nhân vật thể hiện ở sự tinh tế: Lâm “không hỏi dì về năm tháng đã qua”, tôn trọng khoảng trời riêng và thầm mừng cho dì vì đã tìm thấy lẽ sống bên con. Cao trào tâm trạng của “tôi” dịch chuyển sang sự “ngạc nhiên”, băn khoăn khi thấy người mẹ nghiêm khắc của mình bật khóc thay vì tức giận. Để rồi cuối cùng, từ những quan sát ấy, tâm trạng Lâm lắng lại thành những suy tư, chiêm nghiệm mang tính triết lý về bản lĩnh, lòng can trường của con người sau giông bão cuộc đời. Qua dòng cảm xúc vận động từ ngỡ ngàng đến thấu hiểu, nhân vật "tôi" không chỉ hiện lên là một điểm nhìn trần thuật khách quan mà còn là một tâm hồn ấm áp, biết yêu thương và trân trọng những giá trị gia đình.

Câu 2

Dịp kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước (30/04/1975 – 30/04/2025) là một cột mốc lịch sử thiêng liêng, khơi dậy niềm tự hào dân tộc sâu sắc trong lòng mỗi người Việt Nam. Giữa không khí hào hùng ấy, ta bắt gặp biết bao hình ảnh đẹp của những bạn trẻ cúi đầu tri ân trước đài tưởng niệm, hay những tình nguyện viên nhặt rác dọn dẹp đường phố. Thế nhưng, bên cạnh những đóa hoa thơm ngát, bức tranh ngày đại lễ vẫn bị hoen ố bởi những hành vi ứng xử thiếu văn hóa nơi công cộng của một bộ phận thế hệ trẻ. Điều này đặt ra một dấu hỏi lớn về ý thức và văn hóa ứng xử công cộng của thanh niên ngày nay. Văn hóa ứng xử nơi công cộng là tập hợp những chuẩn mực đạo đức, hành vi, cách giao tiếp và ứng xử của cá nhân đối với mọi người xung quanh tại những không gian chung như công viên, quảng trường, phương tiện giao thông hay các khu di tích lịch sử. Nó chính là tấm gương phản chiếu rõ nét nhất trình độ nhận thức và nhân cách của một con người. Trải nghiệm thực tế từ những ngày diễn ra lễ kỷ niệm vừa qua đã cho thấy hai mặt đối lập trong hành vi của giới trẻ. Ở mặt tích cực, đại đa số thanh niên ngày nay đều có học thức cao, năng động và văn minh. Họ biết xếp hàng ngay ngắn khi vào viếng lăng Bác, biết nhường ghế cho người già trên xe buýt và tích cực lan tỏa những thông điệp lịch sử ý nghĩa trên mạng xã hội. Họ chính là tương lai, là niềm tự hào của một đất nước đang trên đà hội nhập. Tuy nhiên, mặt tối của thực trạng này lại vô cùng đáng báo động. Trong các đêm nhạc hội hay màn bắn pháo hoa chào mừng, không khó để bắt gặp cảnh tượng những nhóm bạn trẻ chen lấn, xô đẩy, giẫm đạp lên cỏ xanh để giành chỗ ngồi tốt. Tiệc tàn, các quảng trường tràn ngập chai nhựa, túi nilon và rác thải sinh hoạt do chính những người trẻ bỏ lại. Đáng buồn hơn, tại những không gian tâm linh, tôn nghiêm như nghĩa trang liệt sĩ hay bảo tàng lịch sử, vẫn có những bạn trẻ ăn mặc hở hang, cười đùa oang oang hoặc leo trèo lên hiện vật chỉ để "check-in" sống ảo. Những hành vi lệch chuẩn ấy không chỉ làm tổn thương giá trị thiêng liêng của lịch sử mà còn bộc lộ sự ích kỷ, thiếu tôn trọng cộng đồng. Nguyên nhân của những hành vi lệch chuẩn này trước hết xuất phát từ sự lệch lạc trong nhận thức của một bộ phận người trẻ. Họ quá đề cao cái tôi cá nhân, sống ích kỷ và thiếu ý thức trách nhiệm với xã hội. Bên cạnh đó, sự buông lỏng trong giáo dục gia đình và nhà trường, cùng áp lực chạy theo xu hướng mạng xã hội (câu view, câu like) cũng đẩy nhiều bạn trẻ vào lối sống hời hợt, thiếu chiều sâu văn hóa. Để xây dựng một không gian công cộng văn minh, chúng ta cần những giải pháp đồng bộ. Nhà trường và gia đình cần phối hợp chặt chẽ hơn nữa trong việc giáo dục kỹ năng sống và đạo đức ứng xử cho trẻ từ nhỏ. Cơ quan chức năng cần có những chế tài xử phạt nghiêm khắc hơn đối với các hành vi bôi bẩn, phá hoại cảnh quan công cộng. Nhưng quan trọng nhất vẫn là sự tự ý thức của mỗi cá nhân. Mỗi bạn trẻ cần học cách tự điều chỉnh hành vi của mình, biết lắng nghe, biết sẻ chia và tôn trọng không gian chung. Tóm lại, văn hóa ứng xử nơi công cộng không phải là điều gì quá cao siêu, nó bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất như nhặt một chiếc rác bỏ vào thùng hay một nụ cười nhường đường khi tham gia giao thông. Là thế hệ kế thừa thành quả vĩ đại của cha anh sau 50 năm hòa bình, người trẻ cần ý thức rõ trách nhiệm của mình, không ngừng rèn luyện nhân cách để vừa là những công dân giỏi giang, vừa là những con người văn minh, lịch sự.