Nguyễn Tiến Đạt
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
-Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi 
kể thứ nhất.
-Dấu hiệu là người kể chuyện xưng "Tôi", người viết trực tiếp bộc lộ cảm xúc, tâm tư, tình cảm.
Câu 2
-Chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quê nơi nhân vật "Tôi" sống là:
+"Người làng tôi từ những người nông dân chỉ biết cấy lúa và trồng rau giờ đi làm thợ xây và làm thuê cho dự án"
+"Cuộc sống bớt lam lũ và cơ cực hơn"
+"khi đi giữa làng quê mình tiếng còi xe và nhạc băng ầm ĩ thay cho những lời hát ru con mỗi buổi trưa hè"
+"Những ngôi nhà trong làng khang trang"
Câu 3
* Biện pháp tu từ được sử dụng trong hai câu văn là: Biện pháp tu từ đối lập : "tiều tụy đi, yếu mòn đi" với "can trường và bền bỉ"
- tác dụng
+ làm nổi bật tác dụng của thời gian như con dao hai lưỡi có thể khiến con người trông bề ngoài tiều tụy và yếu mòn đi nhưng dù giúp họ mạnh mẽ hơn về tinh thần
+ khắc họa rõ nét người dì một người phụ nữ từng trải qua đau khổ để trở nên bản lĩnh bình tĩnh trước cuộc đời sóng gió
Câu 4
-Điểm nhìn trần thuật của nhân vật "Tôi", điểm nhìn này phù hợp bởi vì:
+ giúp câu chuyện trở nên gần gũi giàu tình cảm, cảm xúc và tăng tính chân thực
+ người kể là người quan sát sự thay đổi của quê hương cũng như sự biến đổi của cuộc đời dì Lam.
Câu 5
Cuộc sống ở các vùng nông thôn ngày nay cũng thay đổi để phát triển đời sống hơn. Những sự thay đổi ấy cải thiện đời sống người dân đầy đủ hơn, được ở trong những ngồi nhà khang trang hơn, kiên cố hơn. Nhưng điều đáng tiếc là những thay đổi đó làm mất đi những giá trị truyền thống tốt đẹp và môi trường sống nên mỗi người cần biết trân trọng giá trị quê hương.
Dịp kỷ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước vừa qua là một cột mốc lịch sử đầy cảm xúc, khơi dậy niềm tự hào sâu sắc trong lòng mỗi người dân Việt Nam. Đi giữa những con phố rợp bóng cờ hoa, nhìn dòng người đổ về các quảng trường, di tích lịch sử, tôi cảm nhận rõ rệt sợi dây gắn kết dân tộc thiêng liêng. Thế nhưng, ngay trong những khoảnh khắc trang nghiêm và tự hào ấy, từ trải nghiệm thực tế của bản thân, tôi đã chứng kiến không ít hình ảnh đáng buồn về cách hành xử của một bộ phận người trẻ. Điều đó thôi thúc tôi phải suy ngẫm nghiêm túc về một vấn đề chưa bao giờ cũ: Văn hóa ứng xử nơi công cộng của thế hệ trẻ ngày nay.Văn hóa ứng xử nơi công cộng hiểu đơn giản là tổ hợp những hành vi, lời nói, thái độ của cá nhân đối với mọi người và môi trường xung quanh tại các không gian chung như công viên, đường phố, trường học hay các khu di tích lịch sử. Đó không chỉ là thước đo nhân cách của một cá nhân mà còn là chiếc gương phản chiếu rõ nhất trình độ văn minh của cả một thế hệ.Nhìn một cách khách quan, thế hệ trẻ ngày nay có rất nhiều điểm sáng đáng ghi nhận. Được tiếp cận với nền giáo dục hiện đại và hội nhập quốc tế, nhiều bạn trẻ sở hữu tư duy văn minh, năng động và giàu lòng nhân ái. Chúng ta không khó để bắt gặp những hình ảnh đẹp như các bạn trẻ kiên nhẫn xếp hàng chờ mua vé, chủ động nhường ghế cho người già và phụ nữ mang thai trên xe buýt, hay tham gia vào các chiến dịch tình nguyện nhặt rác để bảo vệ môi trường. Những hành động ấy minh chứng cho một thế hệ gen Z, gen Alpha có ý thức xã hội cao, đang nỗ lực làm đẹp cho đời.Tuy nhiên, mặt tối của bức tranh ứng xử vẫn tồn tại như một nốt nhạc lạc điệu trong bài ca thanh xuân, đặc biệt là trong các dịp lễ lớn vừa qua. Bản thân tôi đã vô cùng thất vọng khi chứng kiến tại các không gian linh thiêng như Nghĩa trang Liệt sĩ hay Bảo tàng, một vài nhóm bạn trẻ thản nhiên cười đùa lớn tiếng, nói tục chửi bậy, thậm chí vô tư chen lấn, xô đẩy nhau chỉ để có một vị trí "check-in" đẹp. Đau lòng hơn, ngay sau khi các chương trình nghệ thuật chào mừng ngày lễ kết thúc, những bãi cỏ xanh mướt của quảng trường lại ngập tràn trong "biển" rác thải nhựa, ly trà sữa vứt lăn lóc do sự thiếu ý thức của một số người trẻ để lại. Không chỉ ở đời thực, văn hóa ứng xử trên "không gian mạng công cộng" cũng đang báo động với những bình luận khiếm nhã, những nút "like" vô tội vạ cho các nội dung bạo lực, độc hại.Nguyên nhân của thực trạng này trước hết xuất phát từ phía chủ quan của một bộ phận người trẻ. Họ đang chạy theo lối sống ích kỷ, cá nhân hóa, thiếu ý thức tôn trọng cộng đồng và mắc căn bệnh vô cảm. Bên cạnh đó, nguyên nhân khách quan là do sự giáo dục từ gia đình và nhà trường đôi khi còn quá nặng về kiến thức sách vở mà nhẹ đi phần rèn luyện kỹ năng sống, đạo đức thực tế. Sự bùng nổ của công nghệ và mạng xã hội cũng khiến nhiều bạn trẻ dễ bị cuốn theo những giá trị ảo, quên đi những chuẩn mực đạo đức cốt lõi ở đời thực.Hậu quả của những hành vi thiếu văn hóa này là không hề nhỏ. Nó không chỉ làm xấu đi hình ảnh cá nhân của người trẻ, gây ảnh hưởng đến mọi người xung quanh mà xa hơn là làm tổn hại đến bộ mặt văn minh của cả một quốc gia trong mắt bạn bè quốc tế. Để khắc phục điều này, giải pháp căn cơ nhất phải bắt đầu từ sự tự thức tỉnh và thay đổi của mỗi cá nhân. Nhà trường và gia đình cần phối hợp chặt chẽ hơn trong việc định hướng giá trị sống, trang bị văn hóa ứng xử từ nhỏ cho học sinh. Đồng thời, các cơ quan chức năng cũng cần có những chế tài xử phạt nghiêm khắc hơn đối với các hành vi bôi bẩn, phá hoại không gian chung.Là một người trẻ bước đi trong lòng một đất nước hòa bình, tự do và phát triển, tôi tự nhủ bản thân phải thay đổi từ những điều nhỏ nhất: biết nói lời cảm ơn, xin lỗi, biết giữ gìn vệ sinh chung và tôn trọng không gian của người khác. Tuổi trẻ không chỉ cần có tri thức cao mà cần có một tâm hồn đẹp và lối sống văn minh. Hãy để mỗi hành vi ứng xử của chúng ta nơi công cộng trở thành một đóa hoa thơm, xứng tầm với tầm vóc lịch sử mà thế hệ cha anh đã dày công vun đắp
