Dương Quang Đức
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Đoạn trích "Thổn thức gió đồng" đã khắc họa tinh tế diễn biến tâm trạng phức tạp nhưng đầy chiều sâu của nhân vật "tôi" (Lâm) khi đứng giữa những đổi thay của làng quê và gia đình. Ban đầu, "tôi" mang cảm giác ngột ngạt, bất an và tiếc nuối khi chứng kiến sự ồn ào của tiếng còi xe thay thế cho những lời ru bình dị giữa một làng quê đang dần bê tông hóa. Khi trở về nhà, tâm trạng ấy chuyển thành niềm thương xót trào dâng khi ngắm nhìn "đôi bàn tay gầy rặt những xương" của mẹ lam lũ sớm hôm. Đỉnh điểm của mạch cảm xúc là sự thảng thốt, ngỡ ngàng tột độ khi bất ngờ gặp lại dì Lam sau nhiều năm biệt xứ. Từ chỗ ngạc nhiên trước sự xuất hiện của bé Cải, "tôi" dần chuyển sang sự thấu hiểu và nể phục. Nhìn vào "đôi mắt to đen bình thản" của dì và giọt nước mắt rơi xuống của mẹ, nhân vật nhận ra một triết lí sâu sắc: thời gian và nỗi đau có thể bào mòn thể xác, nhưng lại tôi luyện nên ý chí kiên cường. Khép lại đoạn trích, tâm trạng "tôi" đọng lại ở sự bình tâm, tin tưởng vào sự an yên trong tâm hồn dì Lam. Mạch cảm xúc tự nhiên ấy cho thấy Lâm là một cậu bé nhạy cảm, sâu sắc và vô cùng yêu thương gia đình
Câu 2
Tháng 4 năm 2025 vừa qua, cả nước hân hoan kỉ niệm 50 năm ngày Giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước. Lễ hội lớn là dịp để khơi dậy lòng tự hào dân tộc, nhưng song song với những hình ảnh đẹp đẽ, vẫn còn đó những "hạt sạn" đáng buồn về hành vi ứng xử ở chốn đông người. Điều này đặt ra một vấn đề nhức nhối đáng suy ngẫm: Văn hóa ứng xử nơi công cộng của thế hệ trẻ ngày nay.
Văn hóa ứng xử nơi công cộng là cách mỗi cá nhân giao tiếp, hành động và tuân thủ các chuẩn mực đạo đức chung khi hòa mình vào tập thể. Thực tế, trong dịp lễ kỉ niệm vừa qua, chúng ta tự hào khi thấy hàng ngàn bạn trẻ khoác lên mình màu áo cờ đỏ sao vàng, dọn sạch rác sau các sự kiện lớn hay xếp hàng trật tự tại các lăng tẩm, đài tưởng niệm. Đó là minh chứng cho một thế hệ văn minh và biết ơn cội nguồn.
Thế nhưng, một bộ phận không nhỏ lại để lại những hình ảnh vô cùng xấu xí. Tại các khu di tích lịch sử hay quảng trường lớn, không khó để bắt gặp cảnh tượng chen lấn xô đẩy, dẫm nát thảm cỏ hay thản nhiên vứt rác bừa bãi sau những đêm xem pháo hoa. Đáng buồn hơn là tình trạng ăn mặc hớ hênh, phản cảm tại chốn tôn nghiêm, hay việc dùng những từ ngữ văng tục, chửi thề to tiếng. Nhiều bạn trẻ thậm chí trèo lên cả các bức tượng đài, tạo dáng lố lăng chỉ để chụp những bức ảnh "check-in" câu like trên mạng xã hội.
Nguyên nhân của thực trạng này trước hết xuất phát từ ý thức cá nhân còn kém. Nhiều bạn có tâm lí "đám đông", cho rằng ở nơi công cộng đông người thì chẳng ai biết mình là ai nên cứ vô tư buông thả hành vi. Bên cạnh đó, sự bùng nổ của mạng xã hội khiến một bộ phận sống ảo, chạy theo trào lưu, thích thể hiện cái tôi cá nhân mà phớt lờ đi các giá trị đạo đức cốt lõi. Sự giáo dục từ phía gia đình và nhà trường đôi khi vẫn còn nặng về kiến thức sách vở mà thiếu đi những bài học kĩ năng sống, giáo dục công dân từ thực tiễn.
Những hành vi lệch chuẩn ấy tuy chỉ là "con sâu làm rầu nồi canh" nhưng lại để lại hậu quả không hề nhỏ. Nó bôi nhọ hình ảnh thanh lịch của con người Việt Nam trong mắt du khách quốc tế. Đặc biệt, trong những dịp lễ thiêng liêng của dân tộc, những hành xử vô văn hóa ấy còn thể hiện sự vô ơn, thiếu tôn trọng đối với mồ hôi và xương máu của thế hệ cha anh đi trước.
Từ trải nghiệm của bản thân, chứng kiến những sự việc ấy, tôi nhận ra rằng lòng yêu nước hay sự tự hào dân tộc không nằm ở những lời hô hào đao to búa lớn. Yêu nước bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất: bỏ rác vào thùng, biết nói lời "cảm ơn" và "xin lỗi", biết nhường chỗ cho người già trên xe buýt, và biết cúi đầu trang nghiêm trước lịch sử. Cần có sự chung tay của nhà trường và xã hội trong việc tuyên truyền, đồng thời có những biện pháp xử phạt nghiêm khắc hơn. Nhưng quan trọng nhất, mỗi bạn trẻ phải tự soi chiếu và nghiêm khắc uốn nắn lại hành vi của chính mình.
Tóm lại, văn hóa ứng xử nơi công cộng là tấm gương phản chiếu nhân cách của mỗi con người và trình độ văn minh của một quốc gia. Kỉ niệm 50 năm ngày thống nhất đất nước không chỉ là dịp để ta tự hào về quá khứ, mà còn là lúc để thế hệ trẻ tự nhìn lại mình, rèn luyện văn hóa ứng xử để xứng đáng bước tiếp chặng đường đưa đất nước hội nhập và vươn xa.
Câu 1
Ngôi kể trong câu chuyện là ngôi thứ nhất
Người kể chuyện xưng tôi để trực tiếp kể lại những gì mà mình từng chứng kiến , trải qua và bộc lộ cảm xúc cá nhân
Câu 2
Các chi tiết cho thấy sự thay đổi của làng quên nơi nhân vật tôi sống được thể hiện qua
các chi tiết chỉ biết cấy lúa và trồng rau" nay chuyển sang "đi làm thợ xây và làm thuê cho dự án, Cuộc sống "bớt lam lũ và cơ cực hơn", những ngôi nhà trong làng "đã khang trang, không khí khác trước nhiều lắm", Tiếng còi xe và nhạc băng ầm ĩ thay cho những "lời hát ru con mỗi buổi trưa hè", đem lại cảm giác "đầy bất an" cho nhân vật
Câu 3
Trong câu văn “Tháng năm có thể khiến con người ta tiều tụy đi, yếu mòn đi. Nhưng tháng năm lại khiến ý chí của con người ta can trường và bền bỉ.”
- Biện pháp tư từ được sử dụng trong câu văn trên là: Điệp Ngữ
Tác dụng:
- Về mặt nội dung: Việc lặp lại cụm từ "tháng năm" nhằm tô đậm dấu ấn, sức mạnh tàn khốc lẫn diệu kỳ của thời gian và những trải nghiệm đối với cuộc đời con người. Tác giả chỉ ra tính hai mặt của thời gian: nó là dòng chảy vô tình bào mòn đi vẻ đẹp, sinh lực thể xác nhưng chính những thăng trầm của "tháng năm" ấy lại là lò lửa tôi luyện nên bản lĩnh, tinh thần thép. Qua đó, câu văn thể hiện sự thấu hiểu sâu sắc và ngợi ca vẻ đẹp nội tâm, sức sống vững vàng của dì Lam sau khi bước qua những giông bão cuộc đời.
Về mặt hình thức ): Điệp ngữ tạo ra nhịp điệu chậm rãi, âm hưởng sâu lắng, miên man như một tiếng thở dài chiêm nghiệm. Giọng văn nhờ đó mang đậm tính triết lí nhân sinh, giúp thông điệp về sự trưởng thành và cái giá của sự bình yên in sâu hơn vào tâm trí người đọc
Câu 4
Việc chọn điểm nhìn trần thuật từ nhân vật "tôi" (Lâm) rất phù hợp để thể hiện chủ đề của đoạn trích: sự xáo trộn của làng quê thời kinh tế thị trường và vẻ đẹp kiên cường, bình tâm của những người phụ nữ sau giông bão.
Nhờ góc nhìn của người trong cuộc, câu chuyện hiện lên rất chân thực và giàu cảm xúc. Nhân vật "tôi" vừa quan sát được sự thay đổi ngột ngạt của làng quê, lại vừa thấu hiểu sâu sắc nỗi vất vả qua đôi bàn tay mẹ và sự bình thản trong ánh mắt dì Lam. Qua lăng kính của một người con, người cháu, những chiêm nghiệm về cuộc đời và sự "an yên" được bộc lộ rất tự nhiên, thấm thía, đi vào lòng người đọc một cách nhẹ nhàng chứ không hề khô khan hay giáo lý
Câu 5
Sự thay đổi của các vùng nông thôn hiện nay dưới tác động của đô thị hóa là điều tất yếu, mang tính hai mặt. Về mặt tích cực, kinh tế phát triển giúp đời sống người dân no ấm hơn, nhà cửa khang trang, thoát khỏi cảnh bươn chải nhọc nhằn. Thế nhưng, điều này cũng kéo theo sự đánh mất không gian yên ả vốn có, thay vào đó là khói bụi, ồn ào và sự phai nhạt dần của tình làng nghĩa xóm. Theo em, sự phát triển kinh tế là cần thiết, nhưng chúng ta cần tìm cách cân bằng để vừa nâng cao đời sống, vừa giữ gìn được bản sắc và hồn cốt bình yên của làng quê Việt Nam