Nguyễn Thị Lan Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 : Tác giả Dương Giao Linh tên thật là Vũ Thị Quỳnh Giao, là hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ninh. Sáng tác của nhà văn là những cảm nhận, suy tư về cuộc sống, về con người và những biến động của thời cuộc... qua đó chuyển tải những triết lí nhân sinh sâu sắc. Trong đoạn trích " Thổn thức gió đông " đã khắc hoạ lên những thông điệp mà tác giả muốn truyển tải đến người đọc qua diễn biến tâm trạng của nhân vật "tôi". Ban đầu , khi trở về quê hương , Lâm mang tâm trạng đầy hoài niệm xen lẫn chút bất an , lạc lõng trước sự thay đổi diện mạo của làng quê công nghiệp hoá . Thế nhưng sự xuất hiệ đột ngột của dì Lam đã khiến Lâm rơi vào trạng thái " thảng thốt " và ngỡ ngàng . Cậu nhận ra người dì yêu dấu vốn mảnh khảnh thì nay đã hằn in dấu vết thời gian với đôi gò má nhô cao và những đốm tàn nhang . Sự ngỡ ngàng nhanh chóng chuyển thành niềm xúc động và thấu hiểu khi chứng kiến dì Lam hạnh phúc bên con gái nhỏ . Lâm nhận ra lẽ sống , niềm vui lớn nhất đời dì giờ đây là chính con . Đặc biệt , đỉnh điểm của cảm xúc dâng trào là khi nhìn thấy mẹ mình khoác vì thương em , Lâm không khỏi suy nghĩ , băn khoăn về những mất mát , hy sinh của thế hệ đi trước . Cuối cùng , khi chứng kiến ánh mắt bình thản , an yên của dì Lam sau giông bão , tâm trạng của Lâm lắng dịu lại và chuyển thành sự thanh thản , niềm tin tưởng và kính trọng vào bản lĩnh , cái " tâm " đã an của dì . Diễn biến tâm trạng từ bỡ ngỡ , thảng thốt đến thấu hiểu , trân trọng đã làm tôn lên vẻ đẹp nhân hậu của nhân vật " tôi " và chiều sâu tư tưởng của tác phẩm .
Câu 2 : Mỗi dịp đất nước bước vào những ngày lễ trọng đại, như lễ kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, lòng tự hào dân tộc trong mỗi người Việt Nam lại được thắp sáng rực rỡ. Thế nhưng, bên cạnh những khoảnh khắc thiêng liêng và những câu chuyện đẹp về tình người, chúng ta vẫn phải chứng kiến không ít hành vi ứng xử thiếu văn hóa của một bộ phận người dân, mà đáng buồn thay, trong đó có rất nhiều bạn trẻ. Điều này đặt ra một dấu hỏi lớn về thực trạng văn hóa ứng xử nơi công cộng của thế hệ trẻ ngày nay.
Văn hóa ứng xử nơi công cộng không phải là điều gì quá cao siêu, nó đơn giản là những chuẩn mực hành vi, thái độ tôn trọng đối với không gian chung và những người xung quanh. Nhìn một cách khách quan, thế hệ trẻ ngày nay có rất nhiều điểm sáng. Chúng ta dễ dàng bắt gặp những bạn học sinh, sinh viên cúi đầu chào bác bảo vệ, chủ động nhường ghế cho người già trên xe buýt, hay hăng hái tham gia vào các chiến dịch nhặt rác, làm sạch môi trường sau mỗi đêm hội lớn. Đó là biểu hiện của một thế hệ năng động, giàu lòng nhân ái và có ý thức công dân cao.
Tuy nhiên, bên cạnh gam màu sáng ấy, mảng tối về sự thiếu ý thức vẫn đang tồn tại như một vết gợn khó chấp nhận. Ngay tại các quảng trường, công viên sau các buổi lễ kỉ niệm lớn, hình ảnh những bãi rác trải dài, những thảm cỏ bị giẫm đạp tan nát đã không còn quá xa lạ. Ở những nơi cần sự tôn nghiêm hay yên tĩnh như đền chùa, rạp chiếu phim, thư viện, không khó để bắt gặp những nhóm bạn trẻ thản nhiên nói cười lớn tiếng, chen lấn xô đẩy khi xếp hàng, hoặc buông những lời văng tục, chửi bậy một cách vô tư. Đáng sợ hơn, văn hóa ứng xử tệ hại ấy còn lan xích sang cả không gian mạng xã hội bằng những lời lăng mạ, "ném đá" hội đồng vô căn cứ.
Nguyên nhân của thực trạng này trước hết xuất phát từ cái tôi ích kỷ, lối sống buông thả và thói quen "tiện tay, tiện miệng" của một bộ phận người trẻ. Bên cạnh đó, sự lỏng lẻo trong giáo dục gia đình và nhà trường, cùng áp lực từ tâm lý đám đông đã khiến nhiều bạn trẻ đánh mất đi bộ lọc văn hóa của chính mình. Họ quên mất rằng, mỗi hành vi ở nơi công cộng đều là tấm gương phản chiếu nhân cách của bản thân và nền tảng giáo dục của gia đình họ.
Hành vi thiếu văn hóa không chỉ làm xấu đi hình ảnh của chính các bạn trẻ mà còn gây ảnh hưởng tiêu cực đến cộng đồng, làm tổn hại đến những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc trong mắt bạn bè quốc tế. Để xây dựng một xã hội văn minh, thay đổi nhận thức của thế hệ trẻ là điều cấp thiết. Nhà trường và gia đình cần phối hợp chặt chẽ hơn trong việc giáo dục kỹ năng sống, nhưng quan trọng nhất vẫn là sự tự ý thức của mỗi cá nhân.
Là một người trẻ, tôi nhận ra rằng văn hóa không ở đâu xa xôi mà bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất: một cái cúi đầu cảm ơn, một chiếc rác được bỏ đúng nơi quy định, hay một bước lùi lại để nhường đường khi xếp hàng. Hãy để lòng tự hào dân tộc không chỉ nằm ở những lời nói hoa mỹ, mà phải được hiện thực hóa bằng những hành vi ứng xử văn minh, xứng đáng là thế hệ kế thừa của một quốc gia ngàn năm văn hiến.
Câu 1 : Tác giả Dương Giao Linh tên thật là Vũ Thị Quỳnh Giao, là hội viên Hội Văn học nghệ thuật tỉnh Quảng Ninh. Sáng tác của nhà văn là những cảm nhận, suy tư về cuộc sống, về con người và những biến động của thời cuộc... qua đó chuyển tải những triết lí nhân sinh sâu sắc. Trong đoạn trích " Thổn thức gió đông " đã khắc hoạ lên những thông điệp mà tác giả muốn truyển tải đến người đọc qua diễn biến tâm trạng của nhân vật "tôi". Ban đầu , khi trở về quê hương , Lâm mang tâm trạng đầy hoài niệm xen lẫn chút bất an , lạc lõng trước sự thay đổi diện mạo của làng quê công nghiệp hoá . Thế nhưng sự xuất hiệ đột ngột của dì Lam đã khiến Lâm rơi vào trạng thái " thảng thốt " và ngỡ ngàng . Cậu nhận ra người dì yêu dấu vốn mảnh khảnh thì nay đã hằn in dấu vết thời gian với đôi gò má nhô cao và những đốm tàn nhang . Sự ngỡ ngàng nhanh chóng chuyển thành niềm xúc động và thấu hiểu khi chứng kiến dì Lam hạnh phúc bên con gái nhỏ . Lâm nhận ra lẽ sống , niềm vui lớn nhất đời dì giờ đây là chính con . Đặc biệt , đỉnh điểm của cảm xúc dâng trào là khi nhìn thấy mẹ mình khoác vì thương em , Lâm không khỏi suy nghĩ , băn khoăn về những mất mát , hy sinh của thế hệ đi trước . Cuối cùng , khi chứng kiến ánh mắt bình thản , an yên của dì Lam sau giông bão , tâm trạng của Lâm lắng dịu lại và chuyển thành sự thanh thản , niềm tin tưởng và kính trọng vào bản lĩnh , cái " tâm " đã an của dì . Diễn biến tâm trạng từ bỡ ngỡ , thảng thốt đến thấu hiểu , trân trọng đã làm tôn lên vẻ đẹp nhân hậu của nhân vật " tôi " và chiều sâu tư tưởng của tác phẩm .
Câu 2 : Mỗi dịp đất nước bước vào những ngày lễ trọng đại, như lễ kỉ niệm 50 năm ngày giải phóng miền Nam, thống nhất đất nước, lòng tự hào dân tộc trong mỗi người Việt Nam lại được thắp sáng rực rỡ. Thế nhưng, bên cạnh những khoảnh khắc thiêng liêng và những câu chuyện đẹp về tình người, chúng ta vẫn phải chứng kiến không ít hành vi ứng xử thiếu văn hóa của một bộ phận người dân, mà đáng buồn thay, trong đó có rất nhiều bạn trẻ. Điều này đặt ra một dấu hỏi lớn về thực trạng văn hóa ứng xử nơi công cộng của thế hệ trẻ ngày nay.
Văn hóa ứng xử nơi công cộng không phải là điều gì quá cao siêu, nó đơn giản là những chuẩn mực hành vi, thái độ tôn trọng đối với không gian chung và những người xung quanh. Nhìn một cách khách quan, thế hệ trẻ ngày nay có rất nhiều điểm sáng. Chúng ta dễ dàng bắt gặp những bạn học sinh, sinh viên cúi đầu chào bác bảo vệ, chủ động nhường ghế cho người già trên xe buýt, hay hăng hái tham gia vào các chiến dịch nhặt rác, làm sạch môi trường sau mỗi đêm hội lớn. Đó là biểu hiện của một thế hệ năng động, giàu lòng nhân ái và có ý thức công dân cao.
Tuy nhiên, bên cạnh gam màu sáng ấy, mảng tối về sự thiếu ý thức vẫn đang tồn tại như một vết gợn khó chấp nhận. Ngay tại các quảng trường, công viên sau các buổi lễ kỉ niệm lớn, hình ảnh những bãi rác trải dài, những thảm cỏ bị giẫm đạp tan nát đã không còn quá xa lạ. Ở những nơi cần sự tôn nghiêm hay yên tĩnh như đền chùa, rạp chiếu phim, thư viện, không khó để bắt gặp những nhóm bạn trẻ thản nhiên nói cười lớn tiếng, chen lấn xô đẩy khi xếp hàng, hoặc buông những lời văng tục, chửi bậy một cách vô tư. Đáng sợ hơn, văn hóa ứng xử tệ hại ấy còn lan xích sang cả không gian mạng xã hội bằng những lời lăng mạ, "ném đá" hội đồng vô căn cứ.
Nguyên nhân của thực trạng này trước hết xuất phát từ cái tôi ích kỷ, lối sống buông thả và thói quen "tiện tay, tiện miệng" của một bộ phận người trẻ. Bên cạnh đó, sự lỏng lẻo trong giáo dục gia đình và nhà trường, cùng áp lực từ tâm lý đám đông đã khiến nhiều bạn trẻ đánh mất đi bộ lọc văn hóa của chính mình. Họ quên mất rằng, mỗi hành vi ở nơi công cộng đều là tấm gương phản chiếu nhân cách của bản thân và nền tảng giáo dục của gia đình họ.
Hành vi thiếu văn hóa không chỉ làm xấu đi hình ảnh của chính các bạn trẻ mà còn gây ảnh hưởng tiêu cực đến cộng đồng, làm tổn hại đến những giá trị truyền thống tốt đẹp của dân tộc trong mắt bạn bè quốc tế. Để xây dựng một xã hội văn minh, thay đổi nhận thức của thế hệ trẻ là điều cấp thiết. Nhà trường và gia đình cần phối hợp chặt chẽ hơn trong việc giáo dục kỹ năng sống, nhưng quan trọng nhất vẫn là sự tự ý thức của mỗi cá nhân.
Là một người trẻ, tôi nhận ra rằng văn hóa không ở đâu xa xôi mà bắt đầu từ những hành động nhỏ nhất: một cái cúi đầu cảm ơn, một chiếc rác được bỏ đúng nơi quy định, hay một bước lùi lại để nhường đường khi xếp hàng. Hãy để lòng tự hào dân tộc không chỉ nằm ở những lời nói hoa mỹ, mà phải được hiện thực hóa bằng những hành vi ứng xử văn minh, xứng đáng là thế hệ kế thừa của một quốc gia ngàn năm văn hiến.