Phạm Đức Mạnh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: Văn bản trên là văn bản thông tin
Câu 2: Các chi tiết, hình ảnh là: "cây sào tre dài, cắm dựng đứng trên ghe xuồng, rồi treo cao các thứ hàng hoá – chủ yếu là trái cây, rau củ – giúp khách nhìn thấy từ xa, bơi xuồng đến, tìm đúng thứ cần mua", "Các ghe bán hàng dạo chế ra cách “bẹo” hàng bằng âm thanh lạ tai của những chiếc kèn: Có kèn bấm bằng tay (loại kèn nhỏ, bằng nhựa), có kèn đạp bằng chân (loại kèn lớn, còn gọi là kèn cóc)","Người buôn bán trên chợ nổi nhóm họp bằng xuồng. Ngày xưa là xuồng ba lá, xuồng năm lá, ghe tam bản. Bây giờ có cả tắc ráng, ghe máy. Người đi mua cũng đến chợ bằng xuồng, ghe. Những chiếc xuồng con len lỏi khéo léo giữa hàng trăm ghe thuyền mà hiếm khi có va quệt xảy ra.".
Câu 3: Việc sử dụng tên các địa danh trong văn bản giúp văn bản thêm phần đáng tin cậy, cho thấy được sự nghiên cứu và khai thác tỉ mỉ của tác giả về văn hoá địa phương cũng như cho độc giả thấy được sự nhộn nhịp, đông đúc, ồn ào và phong phú của chợ nổi.
Câu 4: Phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng là bức ảnh tựa đề :'' Chợ nổi Ngã Bảy-Hậu Giang."
Việc sử dụng phương tiện phi ngôn ngữ ở đây giúp người đọc có thể thấy được hình ảnh của chợ nổi ngoài đời thật, cảm nhận được sự nhộn nhịp và đông đúc nhưng phong phú và đầy màu sắc của chợ nổi. Ngoài ra, nó còn giúp tăng tính xác thực về thông tin cũng như thu hút độc giả, tăng hiệu quả cho việc trình bày nội dung.
Câu 5: Đối với người dân miền Tây, theo tôi nghĩ, chợ nổi có ý nghĩa vô cùng đặc biệt, về rất nhiều mặt.
Về mặt kinh tế: Chợ nổi giúp giao thương dê dàng hơn, thúc đẩy sự buôn bán, giúp nhiều người có công ăn việc làm. Ngoài ra, nó còn thu hút khách du lịch đến để trải nghiệm thực tế một nét sống văn hoá của người Việt Nam, từ đó phát triển du lịch
Về mặt văn hoá: Chợ nổi là một nét đẹp văn hoá độc đáo, phản ánh đúng đời sống và con người miền Tây Việt Nam, là một sự độc đáo địa phương, không thể bị thay thế và cần được bảo vệ, phát huy.
Câu 1: Văn bản trên thuộc kiểu văn bản thông tin
Câu 2: Phương thức biểu đạt chính được sử dụng là miêu tả
Câu 3: Cách đặt nhan đề của tác giả vô cùng ngắn gọn, phù hợp vì nó nói lên nội dung của văn bản, thu hút người đọc ngay từ cái nhìn thoáng qua ban đầu. Ngoài ra, tác giả còn dùng từ "láng giềng" để tạo cho người đọc cảm giác thân thuộc, gần gũi và nhanh chóng đạt được sự chú ý của độc giả.
Câu 4: Phương tiện phi ngôn ngữ được sử dụng là hình ảnh chụp có tựa đề:'Hình ảnh mô phỏng sao Barnard và các hành tinh của nó".
Việc sử dụng phương tiện phi ngôn ngữ ở đây có tác dụng giúp độc giả hình dung ra được hình ảnh những đối tượng là các hành tinh một cách đặc sắc, sống động, góp phần truyền tải thông tin hiệu quả hơn. Không chỉ vậy, hình ảnh đó cũng là một trong những yếu tố thu hút người đọc vì nó rất sống động và rõ nét.
Câu 5: Có thể thấy, văn bản có độ chính xác và khách quan cao. Điều này là do tác giả đã sử dụng những từ ngữ học thuật, chuyên ngành một cách bài bản, điêu luyện và hợp lý. Tác giả còn liệt kê những nguồn tin mình tìm hiểu và cung cấp 1 bức ảnh chụp sống động, nên độ chính xác của và khách quan của văn bản là rất lớn
idk
idk
idk
bác bỏ quan niệm làm thơ tùy hứng, bộc phát và khẳng định nhà thơ phải lao động miệt mài, tâm huyết với chữ.
bác bỏ quan niệm làm thơ tùy hứng, bộc phát và khẳng định nhà thơ phải lao động miệt mài, tâm huyết với chữ.
bác bỏ quan niệm làm thơ tùy hứng, bộc phát và khẳng định nhà thơ phải lao động miệt mài, tâm huyết với chữ.
lí lẽ: Nhưng các nhà lí thuyết ít nói đến công phu của nhà thơ. Ngược lại thiên hạ sính ca tụng những nhà thơ viết tức khắc trong những cơn bốc đồng, những nhà thơ thiên phú.
Trời cho thì trời lại lấy đi. Những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi.
Tôi rất biết những câu thơ hay đều kì ngộ, nhưng là kì ngộ kết quả của một thành tâm kiên trì, một đa mang đắm đuối, làm động lòng quỷ thần, chứ không phải may rủi đơn thuần.
Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời.
Có người hiểu lầm câu nói của Trang Tử vứt thánh bỏ trí để coi thường việc học tập, rèn luyện, làm như Trang Tử khuyến khích một nỗ lực vô văn hoá.
Vứt thánh bỏ trí được lắm. Nhưng trước khi vứt, khi bỏ phải có đã chứ.
Tôi rất ghét cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.
Đó là những nhà thơ chủ yếu sống bằng vốn trời cho.
Mà trời tuy là kho vô tận, thường khí cũng bủn xỉn lắm. Hình như tất cả những người “chơ” đều bủn xỉn. Và hoàn toàn sống dựa vào viện trợ, dầu là hào phóng, vô tư nhất nhiều khi còn khổ quá đi ăn mày.
Tôi không mê những nhà thơ thần đồng. Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ.
dẫn chứng: Tôn-xtôi đã chữa đi chữa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết đồ sộ Chiến tranh và hoà bình. Phlô-be cân nhắc chữ trên cân tiểu li như một thầy lang bốc những vị thuốc công phạt có thể chết người. Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go, ở vào buổi chiều tóc bạc vẫn thu hoạch những mùa thơ dậy thì.