Đinh Thị Thùy Dương

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đinh Thị Thùy Dương
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1 Văn bản thông tin

Câu 2 Thuyết minh

Câu 3

  • Nhan đề ("Phát hiện 4 hành tinh trong hệ sao láng giềng của Trái Đất") rất trực diện, ngắn gọn và súc tích.
  • Nó nêu bật được sự kiện quan trọng nhất, giúp người đọc nắm bắt ngay nội dung chính và khơi gợi sự tò mò về những khám phá mới trong vũ trụ.

Câu 4

Ở đoạn cuối phần 2, tác giả đã triển khai quan niệm “Chữ bầu lên nhà thơ” theo cách:

- Dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới (Ét-mông Gia-bét - Edmond Jabès, Gít-đơ - Gide, Pét-xoa - Pessoa), xem như đó là sự hậu thuẫn tích cực cho cách lí giải vấn đề của mình.

- Diễn giải ý kiến của Ét-mông Gia-bét theo hướng bám sát ý tưởng đã được đề cập từ nhan đề và phần đầu văn bản. Nếu trong phát biểu của mình, Ét-mông Gia-bét gần như chỉ nói đến vai trò của sáng tạo ngôn từ trong việc xác định danh vị đích thực của nhà thơ, thì Lê Đạt lại phát triển thêm, cho rằng mỗi lần sáng tạo tác phẩm mới lại một lần nhà thơ phải vật lộn với chữ. Rõ ràng, “nhà thơ” không phải là danh vị được tạo một lần cho mãi mãi. Nó có thể bị tước đoạt nếu nhà thơ không chịu khổ công lao động với ngôn từ mỗi khi viết một bài thơ mới.

Theo tôi, những lí lẽ, bằng chứng mà tác giả Lê Đạt nêu lên trong phần 2 của văn bản “Chữ bầu lên nhà thơ” đã thực sự thuyết phục.

Để bác bỏ quan niệm cho rằng thơ gắn liền với những cảm xúc bột phát, “bốc đồng”, tác giả đã đưa ra những lí lẽ sau:

  • Thơ là một loại lao động nghệ thuật chân chính. Thơ không chỉ là những cảm xúc bộc phát, bốc đồng, mà còn là kết quả của quá trình lao động, sáng tạo, trau dồi của nhà thơ. Quá trình sáng tác thơ đòi hỏi sự lao động nghiêm túc, cần mẫn, sáng tạo của nhà thơ. Nhà thơ phải có vốn sống phong phú, phải có kiến thức sâu rộng, phải có khả năng sử dụng ngôn ngữ một cách điêu luyện, sáng tạo mới có thể tạo ra những tác phẩm thơ có giá trị.
  • Những nhà thơ lớn trong lịch sử đều là những người có tài năng, có tâm huyết với thơ ca, đã sáng tác nên những tác phẩm thơ có giá trị, có sức sống lâu bền trong lòng người đọc. Những nhà thơ này đều là những người có quá trình lao động sáng tạo nghiêm túc, cần mẫn. Họ đã trải qua quá trình trau dồi tài năng, học hỏi, tích lũy chất liệu,… để có thể tạo ra những tác phẩm thơ có giá trị.

Để bác bỏ quan niệm cho rằng thơ là vấn đề của những năng khiếu đặc biệt, xa lạ với lao động lầm lũi và nỗ lực trau dồi học vấn, tác giả đã đưa ra những lí lẽ sau:

  • Thơ là một loại ngôn ngữ nghệ thuật, đòi hỏi sự hiểu biết sâu sắc về ngôn ngữ. Nhà thơ phải có khả năng cảm nhận, sử dụng ngôn ngữ một cách điêu luyện, sáng tạo. Khả năng này không phải là năng khiếu bẩm sinh mà phải được trau dồi, học hỏi, rèn luyện trong quá trình lao động sáng tạo.
  • Thơ là một loại hình nghệ thuật phản ánh hiện thực khách quan, đòi hỏi sự am hiểu về thế giới xung quanh. Nhà thơ phải có vốn sống phong phú, phải có kiến thức sâu rộng về đời sống, xã hội, con người. Kiến thức này không phải là năng khiếu bẩm sinh mà phải được tích lũy trong quá trình học tập, trải nghiệm.

Như vậy, những lí lẽ, bằng chứng mà tác giả đưa ra đều rất thuyết phục. Chúng đã bác bỏ một cách triệt để hai quan niệm sai lầm về thơ ca. Những lí lẽ này đã khẳng định vai trò quan trọng của lao động sáng tạo, học vấn, vốn sống trong sáng tác thơ ca.

Ngoài ra, tác giả còn sử dụng lối viết giàu hình ảnh, biểu cảm, khiến cho những lí lẽ của mình trở nên sinh động, dễ hiểu và dễ nhớ.

- Tác giả đã dùng biện pháp ẩn dụ để biểu đạt luận điểm của mình: một nắng hai sương, lực điền, cánh đồng giấy, hạt chữ.

=> Sự so sánh ngầm, dựa trên sự phát hiện về mối tương đồng giữa hoạt động sáng tạo của nhà thơ và lao động của người nông dân trên đồng ruộng, xét trên cả hai mặt: sự lao khổ và thành tựu cuối cùng có được đều do sự lao động vất vả, nghiêm túc, tâm huyết mà có.

-Tác giả "rất ghét" cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.

-Tác giả "không mê" những nhà thơ thần đồng

-Tác giả "ưa" những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng trang giấy, đổ bát mồ hôi lấy từng hạt chữ. .