Vũ Thị Thuỳ Dương
Giới thiệu về bản thân
Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được Lê Đạt triển khai bằng cách khẳng định vai trò quyết định của chữ trong thơ: mỗi bài thơ là một lần nhà thơ phải “ứng cử” trước ngôn ngữ. Ông dùng lí lẽ sắc sảo và dẫn chứng từ nhiều nghệ sĩ lớn (Pi-cát-xô, Huy-gô…) để chứng minh rằng tài năng không vĩnh cửu; chỉ qua lao động nghệ thuật nghiêm túc, người viết mới được “chữ” công nhận. Quan điểm ấy thể hiện tư duy hiện đại, đề cao lao động sáng tạo và trách nhiệm của nhà thơ với ngôn ngữ.
Trong phần 2, Lê Đạt dùng các lí lẽ sắc sảo và dẫn chứng xác thực (như Tôn-xtôi, Phlô-be, Lý Bạch, Gớt, Ta-go, Pi-cát-xô, Ét-mông Gia-bét…) để khẳng định thơ không chỉ là thiên phú mà là kết quả của lao động nghệ thuật nghiêm túc, bền bỉ. Lập luận của ông chặt chẽ, giàu tri thức và cảm xúc, thể hiện quan niệm sâu sắc, hiện đại về lao động sáng tạo trong thơ ca.
Trong phần 2, Lê Đạt dùng các lí lẽ sắc sảo và dẫn chứng xác thực (như Tôn-xtôi, Phlô-be, Lý Bạch, Gớt, Ta-go, Pi-cát-xô, Ét-mông Gia-bét…) để khẳng định thơ không chỉ là thiên phú mà là kết quả của lao động nghệ thuật nghiêm túc, bền bỉ. Lập luận của ông chặt chẽ, giàu tri thức và cảm xúc, thể hiện quan niệm sâu sắc, hiện đại về lao động sáng tạo trong thơ ca.
Trong phần 2, Lê Đạt dùng các lí lẽ sắc sảo và dẫn chứng xác thực (như Tôn-xtôi, Phlô-be, Lý Bạch, Gớt, Ta-go, Pi-cát-xô, Ét-mông Gia-bét…) để khẳng định thơ không chỉ là thiên phú mà là kết quả của lao động nghệ thuật nghiêm túc, bền bỉ. Lập luận của ông chặt chẽ, giàu tri thức và cảm xúc, thể hiện quan niệm sâu sắc, hiện đại về lao động sáng tạo trong thơ ca.