Phạm Đức Quân
Giới thiệu về bản thân
quan điểm " chữ bầu lên nhà thơ " của tác giả lê đạt khẳng định vai trò quyết định của ngôn ngữ đối với nhà thơ , rằng tài năng và danh xưng nhà thơ không đến từ danh xưng được ban tặng mà từ chính những con chữ số độc đáo và công phu mà họ sáng tạo ra .
- Quan niệm này nhấn mạnh rằng sáng thi ca là một lao động đặc thù , đòi hỏi nhà thơ phải miệt mài , khổ công " dùi mài chữ " để biến ngữ đời thường thành nhừng ' sản phẩm ngôn từ độc đáo , đặc sắc ',từ đó khẳng định phong cách và vị thế của mình trong nghệ thuật.
trong phần 2 của bài viết , tác giả phản bác quan niệm thơ gắn với cảm xúc bột phát và năng khiếu đặc biệt , thay vào đó khẳng định sự lao động miệt mài của nhà thơ với chữ nghĩa là yếu tố quyết định . Lí lẽ và dẫn chứng bao gồm : thơ dựa vào " ý tại ngôn ngoại "khác với văn xuôi " ý tại ngôn tại "; nhà thơ làm thơ bằng chữ , nhưng không phải là "nghĩa tiêu dùng "mà là sức gợi cảm , âm thanh nhịp điệu của chữ trong tương quan hữu cơ với bài thơ ; quá trình sáng tạo thơ đòi hỏi sự kiên trì ," đa mang đắm đuối", chứ không phải là may rủi .
ý kiến trên khẳng định quá trình sáng tạo thơ ca của nhà thơ là một hành trình gian khổ , vất vả , không hề có sự dễ dàng hay " chỉ cần cảm xúc bộc phát " . Hình ảnh " nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi , lực điền trên cánh đồng giấy , đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ " là phép ẩn dụ mạnh mẽ ,ví von công việc sáng tác thơ ca như lao động nông nghiệp nặng học , đòi hỏi sự miệt mài , bền bỉ để " cày xới"trên " cánh đồng giấy "( sự nghiệp sáng tác ), từ đó chắt chiu , tạo ra từng " hạt chữ " có giá trị .
- Tác giả '' rất ghét'' cái quan niệm : các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng lụi tàn và "không mê " các nhà thơ thần đồng ,những người sống bằng vốn trời cho .
_ tác giả "ưa" những nhà thơ chăm chỉ làm việc trên cánh đồng giấy , tích góp từng câu chữ , hạt chữ