Hà Thị Thu Uyên
Giới thiệu về bản thân
Tác giả "rất ghét" những nhà thơ thần đồng và "không mê" những nhà thơ sống bằng vốn trời cho. Ngược lại, ông "ưa" những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ, như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go.
Tác giả "rất ghét" những nhà thơ thần đồng và "không mê" những nhà thơ sống bằng vốn trời cho. Ngược lại, ông "ưa" những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ, như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go.
Tác giả Lê Đạt đã triển khai quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" như sau:
- *Chữ là yếu tố quyết định*: Tác giả cho rằng chữ là yếu tố quan trọng nhất trong thơ, và nhà thơ cần phải có nội lực của chữ để sáng tác.
- *Không có chức nhà thơ suốt đời*: Tác giả trích dẫn lời của nhà thơ Pháp Ét-mông Gia-bét, cho rằng không có chức nhà thơ suốt đời, mà mỗi lần làm một bài thơ, nhà thơ lại phải ứng cử trong một cuộc bầu khắc nghiệt của cử tri chữ.
- *Nhà thơ phải lao động và rèn luyện*: Tác giả cho rằng nhà thơ phải lao động và rèn luyện để có thể sáng tác thơ hay, chứ không chỉ dựa vào năng khiếu hay cảm xúc bột phát.
- *Chữ là ngôn ngữ đặc sản*: Tác giả cho rằng nhà thơ phải biến ngôn ngữ công cộng thành ngôn ngữ đặc sản độc nhất, làm phong phú cho tiếng mẹ như một lão bộc trung thành của ngôn ngữ.
Tác giả Lê Đạt đã triển khai quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" như sau:
- *Chữ là yếu tố quyết định*: Tác giả cho rằng chữ là yếu tố quan trọng nhất trong thơ, và nhà thơ cần phải có nội lực của chữ để sáng tác.
- *Không có chức nhà thơ suốt đời*: Tác giả trích dẫn lời của nhà thơ Pháp Ét-mông Gia-bét, cho rằng không có chức nhà thơ suốt đời, mà mỗi lần làm một bài thơ, nhà thơ lại phải ứng cử trong một cuộc bầu khắc nghiệt của cử tri chữ.
- *Nhà thơ phải lao động và rèn luyện*: Tác giả cho rằng nhà thơ phải lao động và rèn luyện để có thể sáng tác thơ hay, chứ không chỉ dựa vào năng khiếu hay cảm xúc bột phát.
- *Chữ là ngôn ngữ đặc sản*: Tác giả cho rằng nhà thơ phải biến ngôn ngữ công cộng thành ngôn ngữ đặc sản độc nhất, làm phong phú cho tiếng mẹ như một lão bộc trung thành của ngôn ngữ.
Tác giả Lê Đạt đã đưa ra những lí lẽ và dẫn chứng sau để tranh luận trong phần 2:
- *Lí lẽ 1:* Thơ không chỉ là cảm xúc bột phát, mà còn là kết quả của sự lao động và rèn luyện.
- Dẫn chứng: Những nhà thơ như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go vẫn tiếp tục sáng tác ở tuổi già.
- *Lí lẽ 2:* Nhà thơ không chỉ cần có năng khiếu, mà còn cần có sự nỗ lực và kiên trì.
- Dẫn chứng: Tôn-xtôi đã chữa đi chữa lại nhiều lần cuốn tiểu thuyết "Chiến tranh và hòa bình".
- *Lí lẽ 3:* Chữ là yếu tố quan trọng nhất trong thơ, và nhà thơ cần phải có nội lực của chữ để sáng tác.
- Dẫn chứng: Pi-cát-xô nói "Người ta cần rất nhiều thời gian để trở nên trẻ".
Nhận xét: Những lí lẽ và dẫn chứng của tác giả Lê Đạt đã thực sự thuyết phục, giúp người đọc hiểu rõ hơn về quá trình sáng tác thơ và vai trò của nhà thơ ¹ ².
Ý kiến "nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" là một hình ảnh ẩn dụ sâu sắc về sự lao động sáng tạo của nhà thơ.
Nhà thơ được ví như một người nông dân chăm chỉ, làm việc trên cánh đồng giấy, gieo trồng và thu hoạch những hạt chữ. Quá trình sáng tạo thơ ca đòi hỏi sự kiên nhẫn, chăm chỉ và lao động miệt mài, giống như người nông dân một nắng hai sương trên đồng ruộng Nhà thơ phải đổi bát mồ hôi, tức là phải bỏ ra nhiều công sức và thời gian, để có thể tạo ra những hạt chữ đẹp đẽ và ý nghĩa.Quá trình sáng tạo thơ ca không chỉ là việc viết ra những lời hay ý đẹp, mà còn là việc nhà thơ phải trải qua nhiều khó khăn, thử thách và hy sinh.
Vậy cuối cùng ý kiến trên muốn nói rằng nhà thơ là người lao động sáng tạo, phải bỏ ra nhiều công sức và thời gian để tạo ra những tác phẩm thơ ca có giá trị ¹.