Dương Thị Đoan Trang

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Đoan Trang
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

- Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả triển khai như sau:

+ Giải thích ý nghĩa: Tác giả không hiểu "chữ bầu lên nhà thơ" theo nghĩa đen là các con chữ đơn thuần. Mà ý ở đây là ngôn ngữ, văn chương, vốn từ ngữ, cách sử dụng ngôn ngữ tinh tế và hiệu quả chính là yếu tố quyết định để một người được công nhận là nhà thơ. Nói cách khác, tài năng và sự công nhận của công chúng dành cho nhà thơ đến từ việc họ làm chủ và sử dụng ngôn ngữ như thế nào.

+ Phản bác sự tự mãn: Quan điểm này còn được dùng để phản bác những nhà thơ có tư tưởng tự mãn, cho rằng mình đã đủ tài năng và không cần nỗ lực nữa. Tác giả khẳng định rằng, ngay cả khi đã có danh tiếng, nhà thơ vẫn phải không ngừng rèn luyện, trau chuốt ngôn ngữ của mình. Nếu không, họ có thể bị "thất cử", tức là không còn được công chúng thừa nhận nữa.

-Dẫn chứng thực tế: Tác giả sử dụng ví dụ về Vích-to Huy-gô (dù không trực tiếp nói tên Huy-gô mà là "Vích-to") và lời nhận xét rằng ông "nhiều lần tưởng mình là Huy-gô". Điều này ngụ ý rằng, để xứng đáng với cái tên Huy-gô (biểu tượng của tài năng và sự vĩ đại), Vích-to Huy-gô đã phải liên tục lao động, sáng tạo và chứng minh mình qua từng tác phẩm, từng câu chữ. Nếu ông dừng lại, có lẽ danh xưng đó đã không còn thuộc về ông nữa.

- Lí lẽ 1: Tác giả chỉ ra rằng người ta thường nói nhiều về công phu của nhà văn (dẫn chứng Tôn-xtôi, Phlô-be) nhưng lại ít đề cập đến công phu của nhà thơ. Thay vào đó, thiên hạ lại hay ca tụng những nhà thơ "viết tức khắc", "thiên phú".

- Dẫn chứng 1: Nhắc đến Tôn-xtôi và Phlô-be với quá trình lao động miệt mài, tỉ mỉ cho tác phẩm của họ.

- Lí lẽ 2: Tác giả khẳng định những câu thơ hay không phải là may rủi hay chỉ là "vốn trời cho", mà là kết quả của sự "kiên trì", "đa mang đắm đuối". Những "cơn bốc đồng" thường ngắn ngủi và không bền vững.

- Dẫn chứng 2:

+ Khẳng định "Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời.

+ "Giải thích lại câu nói của Trang Tử: "Vứt thánh bỏ trí được lắm. Nhưng trước khi vứt, khi bỏ phải có đã chứ." - Ý muốn nói phải có nền tảng, có sự rèn luyện rồi mới đến lúc "vứt bỏ" những ràng buộc để sáng tạo tự do.

- Lí lẽ 3: Tác giả cho rằng những nhà thơ này tàn lụi sớm là do họ "sống bằng vốn trời cho", thiếu sự rèn luyện và lao động chữ nghĩa bền bỉ.

- Dẫn chứng 3: Hình ảnh ẩn dụ "nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ".

- Nhận xét: trong phần 2, tác giả đã đưa ra các lí lẽ và dẫn chứng để phản bác quan niệm coi nhẹ công phu lao động của nhà thơ và đề cao sự lao động miệt mài, bền bỉ.

- Câu nói "nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" là một hình ảnh ẩn dụ đầy sức gợi về quá trình lao động miệt mài, đầy gian khổ nhưng cũng rất đỗi thiêng liêng của người làm thơ.

- Tác giả không mê những nhà thơ thần đồng.

- Tác giả ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ.