Đặng Quỳnh Hương
Giới thiệu về bản thân
Câu 1:
Văn bản thông tin
Câu 2
Hình ảnh "bè", "ghe", "xuồng" tấp nập trên sông.
Hình ảnh "cây bẹo": Treo gì bán nấy, một hình thức "quảng cáo" trực quan độc đáo.
Cách trao đổi hàng hóa bằng cách tung hứng, chuyền tay giữa các ghe thuyền.
Tiếng rao, tiếng máy nổ, tiếng sóng vỗ tạo nên âm thanh đặc trưng.
Câu 3
Giúp người đọc xác định được không gian cụ thể, xác thực của sự việc được nhắc đến.
Tăng tính thuyết phục và độ tin cậy cho thông tin trong văn bản.
Thể hiện niềm tự hào và làm nổi bật nét đặc trưng văn hóa của vùng đất
Câu 4
Giúp văn bản trở nên sinh động, trực quanvà hấp dẫn người đọc hơn.
Bổ sung thông tin mà ngôn ngữ khó diễn tả hết, giúp người đọc dễ dàng hình dung về quy mô và sự thú vị của chợ nổi.
Góp phần truyền tải thông tin một cách nhanh chóng và hiệu quả.
Câu 5
Về kinh tế: Là nơi tiêu thụ nông sản, hàng hóa, tạo sinh kế và nguồn thu nhập chính cho người dân bản địa.
Về văn hóa: Là di sản văn hóa phi vật thể đặc sắc, lưu giữ nếp sống "trên bến dưới thuyền" truyền thống của người dân vùng sông nước.
Về du lịch: Là điểm đến hấp dẫn, góp phần quảng bá hình ảnh miền Tây ra thế giới và thúc đẩy kinh tế vùng.
Về tinh thần: Thể hiện tính cách phóng khoáng, hiếu khách và sự thích nghi tuyệt vời của con người với thiên nhiên.
a,Chia cho cả 2 vế của bất phương trình cho -2 và đổi chiều
\(-2x^2+18x+20\ge0\)
\(\lrArr x^2-9x-10\le0\)
\(x^2-9x-10=0\)
\(\left(x-10\right)\left(x+1\right)=0\)
Vậy nghiệm là \(x=10\) và \(x=-1\)
Vì đây là tam thức bậc 2 có hệ số a=-1>0
=> \(-1\le x\le10\)
b,Để căn thức có nghĩa, ta cần
\(2x^2-8x+4\ge0\)
\(x-2\ge0\) \(\rarr x\ge2\)
Bình phương 2 vế
- Dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới (Ét-mông Gia-bét - Edmond Jabès, Gít-đơ - Gide, Pét-xoa - Pessoa), xem như đó là sự hậu thuẫn tích cực cho cách lí giải vấn đề của mình.
- Diễn giải ý kiến của Ét-mông Gia-bét theo hướng bám sát ý tưởng đã được đề cập từ nhan đề và phần đầu văn bản. Nếu trong phát biểu của mình, Ét-mông Gia-bét gần như chỉ nói đến vai trò của sáng tạo ngôn từ trong việc xác định danh vị đích thực của nhà thơ, thì Lê Đạt lại phát triển thêm, cho rằng mỗi lần sáng tạo tác phẩm mới lại một lần nhà thơ phải vật lộn với chữ. Rõ ràng, “nhà thơ” không phải là danh vị được tạo một lần cho mãi mãi. Nó có thể bị tước đoạt nếu nhà thơ không chịu khổ công lao động với ngôn từ mỗi khi viết một bài thơ mới.
- Tác giả lập luận rằng chữ nghĩa không chỉ là công cụ biểu đạt mà còn là yếu tố tạo nên giá trị nghệ thuật của thơ. Dẫn chứng là những ví dụ về cách dùng chữ độc đáo, sáng tạo của các nhà thơ nổi tiếng, thể hiện khả năng biến hóa ngôn từ thành cảm xúc và hình ảnh sống động.
- Lập luận của tác giả sâu sắc, giàu tính thuyết phục, cho thấy sự am hiểu về ngôn ngữ và nghệ thuật thơ. Việc sử dụng dẫn chứng cụ thể giúp tăng tính thực tiễn và làm nổi bật vai trò của chữ trong việc hình thành phong cách thơ độc đáo.
là một ẩn dụ sâu sắc, nhấn mạnh sự vất vả, nhọc nhằn trong lao động sáng tạo nghệ thuật của nhà thơ, giống như người nông dân làm lụng vất vả.
- Tác giả “rất ghét” cái quan niệm: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng lụi tàn và “không mê” các nhà thơ thần đồng, những người sống bằng vốn trời cho.
- Tác giả “ưa” những nhà thơ chăm chỉ làm việc trên cánh đồng giấy, tích góp từng câu chữ, hạt chữ.
- Tôi nghĩ rằng mình đã hiểu đúng điều mà tác giả muốn nói.