Nguyễn Hữu Mạnh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Hữu Mạnh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được Lê Đạt triển khai bằng nhiều lí lẽ và hình ảnh độc đáo. Ông khẳng định không có “chức nhà thơ suốt đời”, mỗi khi sáng tác, nhà thơ phải “ứng cử” lại trong cuộc bầu chọn khắt khe của “cử tri chữ”. Qua đó, tác giả nhấn mạnh vai trò quyết định của ngôn từ trong thơ: chỉ khi người viết biết lao động, sáng tạo, làm chủ chữ nghĩa thì mới thật sự xứng đáng là nhà thơ. Cách diễn đạt giàu hình tượng, hóm hỉnh mà sâu sắc, thể hiện quan niệm mới mẻ, đề cao lao động nghệ thuật và giá trị ngôn ngữ trong thơ ca.


Trong phần (2), tác giả Lê Đạt nêu nhiều lí lẽ và dẫn chứng như việc Tôn-xtôi, Phlô-be lao động nghệ thuật công phu, rồi phê phán quan niệm thơ chỉ là cảm hứng bốc đồng hay do “thần đồng” trời phú. Ông khẳng định làm thơ phải là kết quả của quá trình rèn luyện, kiên trì, “một nắng hai sương” với chữ nghĩa. Lập luận của tác giả chặt chẽ, dẫn chứng thuyết phục, giọng văn chân thành và sâu sắc, thể hiện quan niệm đúng đắn: thơ là lao động sáng tạo nghiêm túc.


Ý kiến “nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” thể hiện quan niệm của Lê Đạt về lao động nghệ thuật nghiêm túc của người làm thơ. Tác giả ví người làm thơ như người nông dân cần cù, phải kiên trì, bền bỉ lao động để gieo trồng và gặt hái những “hạt chữ” quý giá. Câu nói nhấn mạnh rằng thơ ca không phải là sản phẩm của cảm hứng chốc lát hay tài năng trời cho, mà là kết quả của quá trình tìm tòi, sáng tạo và khổ luyện không ngừng. Qua đó, Lê Đạt đề cao tinh thần lao động nghệ thuật, coi trọng sự rèn luyện và ý thức trách nhiệm của người nghệ sĩ đối với ngôn từ và tiếng mẹ đẻ.


Tác giả “rất ghét” cái định kiến cho rằng “các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm”, và “không mê” những nhà thơ thần đồng chỉ sống bằng “vốn trời cho”, làm thơ theo cảm hứng bốc đồng, không rèn luyện, học hỏi.

Ngược lại, ông “ưa” những nhà thơ “một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” – những người lao động nghệ thuật bền bỉ, nghiêm túc, làm giàu cho tiếng mẹ đẻ bằng chính sức lực và tâm huyết của mình


Tác giả “rất ghét” cái định kiến cho rằng “các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm”, và “không mê” những nhà thơ thần đồng chỉ sống bằng “vốn trời cho”, làm thơ theo cảm hứng bốc đồng, không rèn luyện, học hỏi.

Ngược lại, ông “ưa” những nhà thơ “một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” – những người lao động nghệ thuật bền bỉ, nghiêm túc, làm giàu cho tiếng mẹ đẻ bằng chính sức lực và tâm huyết của mình


Tác giả “rất ghét” cái định kiến cho rằng “các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm”, và “không mê” những nhà thơ thần đồng chỉ sống bằng “vốn trời cho”, làm thơ theo cảm hứng bốc đồng, không rèn luyện, học hỏi.

Ngược lại, ông “ưa” những nhà thơ “một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” – những người lao động nghệ thuật bền bỉ, nghiêm túc, làm giàu cho tiếng mẹ đẻ bằng chính sức lực và tâm huyết của mình


Tác giả “rất ghét” cái định kiến cho rằng “các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm”, và “không mê” những nhà thơ thần đồng chỉ sống bằng “vốn trời cho”, làm thơ theo cảm hứng bốc đồng, không rèn luyện, học hỏi.

Ngược lại, ông “ưa” những nhà thơ “một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” – những người lao động nghệ thuật bền bỉ, nghiêm túc, làm giàu cho tiếng mẹ đẻ bằng chính sức lực và tâm huyết của mình


Tác giả “rất ghét” cái định kiến cho rằng “các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm”, và “không mê” những nhà thơ thần đồng chỉ sống bằng “vốn trời cho”, làm thơ theo cảm hứng bốc đồng, không rèn luyện, học hỏi.

Ngược lại, ông “ưa” những nhà thơ “một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” – những người lao động nghệ thuật bền bỉ, nghiêm túc, làm giàu cho tiếng mẹ đẻ bằng chính sức lực và tâm huyết của mình