Nguyễn Anh Văn
Giới thiệu về bản thân
trong phần 2, lê đạt đưa ra nhiều lí lẽ và dẫn chứng để khẳng định thơ ca là kết quả của lao động nghệ thuật nghiêm túc chứ không chỉ dựa vào năng khiếu trời cho. ông so sánh công phu của nhà tiểu thuyết với nhà thơ, phê phán thói tôn sùng “thiên tài bẩm sinh” và định kiến “nhà thơ chín sớm tàn sớm”. ông dẫn chứng tôn-xtôi, phlô-be, trang tử, pi-cát-xô, gia-bét, lý bạch, gớt, ta-go... để làm sáng tỏ quan điểm. lập luận của ông chặt chẽ, lời văn vừa sâu sắc vừa hóm hỉnh, thể hiện niềm tin vào giá trị của lao động nghệ thuật kiên trì, bền bỉ.
ý kiến “nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” thể hiện quan niệm của lê đạt về lao động nghệ thuật nghiêm túc và bền bỉ trong sáng tạo thơ ca. ông ví người làm thơ như người nông dân cày cấy trên cánh đồng chữ nghĩa, phải nhẫn nại, chăm chỉ, dồn hết tâm sức, mồ hôi để gieo trồng và thu hoạch từng “hạt chữ” quý giá. câu nói đề cao sự lao động nghệ thuật gian khổ, sáng tạo có ý thức, phản đối quan niệm coi thơ chỉ là sản phẩm của cảm hứng tự nhiên hay năng khiếu trời cho. theo ông, giá trị thơ đích thực chỉ đến từ sự khổ luyện và cống hiến trọn vẹn cho chữ nghĩa.
tác giả rất ghét định kiến cho rằng các nhà thơ việt nam thường chín sớm rồi tàn sớm, không mê những nhà thơ thần đồng chỉ dựa vào năng khiếu trời cho. ngược lại, ông ưa những nhà thơ cần cù, miệt mài lao động nghệ thuật, lặng lẽ rèn luyện để tạo nên giá trị thật cho thơ ca.