Phạm Ngọc Diệp

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Phạm Ngọc Diệp
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Tác giả Lê Đạt đã đưa ra lí lẽ và dẫn chứng để tranh luận với hai quan niệm mà ông cho là chưa chính xác:

1 . Quan niệm về thơ là sự bộc phát, không cần cố gắng :

- Lí lẽ: "Những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi". Sáng tác không phải là một sự kiện ngẫu nhiên, mà là một quá trình làm việc miệt mài.

- Dẫn chứng: Tác giả khẳng định "làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời" (ý chỉ sự may rủi, ngẫu nhiên), ngầm nhấn mạnh sự cần thiết của sự kiên trì và lao động

​2. Phản bác quan niệm: Thơ là vấn đề của năng khiếu đặc biệt, xa lạ với lao động 

-Lí lẽ: ​Tác giả bày tỏ sự yêu thích những nhà thơ "một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ." Khẳng định lao động mới là yếu tố nền tảng tạo nên tác phẩm giá trị. ​Tác giả "rất ghét" quan niệm nhà thơ Việt Nam thường "chín sớm nên cũng lụi tàn" và "không mê" các nhà thơ thần đồng, những người sống bằng vốn trời cho.

Dẫn chứng: ​Dẫn chứng về các nhà thơ nổi tiếng đã lao động nghiêm túc như Lý Bạch, Xa-a-đi, Gớt, Ta-go.

Nhận xét:

Lí lẽ và dẫn chứng của Lê Đạt trong phần 2 là vô cùng thuyết phục và sắc bén : Tác giả đã kéo thơ ca từ mây trời lãng mạn xuống mặt đất của sự lao động nghiêm túc và bền bỉ.Việc sử dụng các hình ảnh ẩn dụ (bốc đồng ngắn ngủi, trúng số độc đắc, lực điền trên cánh đồng giấy) không chỉ làm rõ lí lẽ mà còn phù hợp với ngôn ngữ của một nhà thơ – vừa sắc bén vừa giàu hình ảnh. Bằng cách phản bác hai quan niệm đối lập (quá coi trọng cảm xúc bộc phát và quá đề cao năng khiếu trời cho), tác giả đã mở đường cho việc khẳng định luận điểm trung tâm: "Chữ bầu lên nhà thơ"—nghĩa là lao động cúc cung tận tụy với ngôn từ mới là yếu tố quyết định giá trị và danh vị của người nghệ sĩ.