Nghiêm Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
Tác giả “rất ghét” hay không mê những nhà thơ chỉ sống bằng vốn trời cho, làm thơ theo cảm hứng bốc đồng, hoặc thần đồng sớm nở chóng tàn.Và ông phê phán định kiến cho rằng “nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên tàn sớm” , bởi vì đó là những người dựa dẫm vào thiên phú, không chịu rèn luyện.Ngược lại, ông lại “ưa” những nhà thơ lao động nghệ thuật cần mẫn, “một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy”,nghĩa là những người kiên trì, khổ luyện, rèn chữ từng chút một để sáng tạo thơ thực sự có giá trị.
Đây là một ẩn dụ rất đẹp và sâu sắc.Với chi tiết “Một nắng hai sương” và “lực điền trên cánh đồng giấy” ví nhà thơ như người nông dân chăm chỉ,phải lao động miệt mài, cày xới ngôn từ, chắt lọc từng chữ như gặt hái từng hạt lúa.Bên cạnh đó , chi tiết “Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ” nhấn mạnh rằng "Làm thơ là một quá trình lao động nghệ thuật gian khổ,đòi hỏi tâm huyết, sự nhẫn nại và tài năng thực sự, chứ không phải cảm hứng bốc đồng hay may mắn nhất thời."
- Lí lẽ chính:
-Làm thơ không chỉ dựa vào cảm hứng thiên phú, mà là kết quả của lao động, học tập, rèn luyện nghiêm túc.
-Những “cơn bốc đồng” hay “thiên phú” chỉ đem lại thành công nhất thời, không thể duy trì lâu dài.
- Dẫn chứng tiêu biểu:
-Tôn-xtôi chữa đi chữa lại Chiến tranh và hoà bình nhiều lần.
-Phlô-be cân nhắc từng chữ “trên cân tiểu li”.
-Phê phán định kiến “nhà thơ chín sớm tàn sớm”.
-Nêu gương Lý Bạch, Gớt, Ta-go – những nhà thơ vẫn sáng tạo ở tuổi già.
- Nhận xét:
-Lí lẽ rõ ràng, chặt chẽ
-Dẫn chứng phong phú, xác thực, có sức thuyết phục
-Giọng văn châm biếm mà sâu sắc, thể hiện quan điểm nghệ thuật nghiêm túc và nhân văn.
tác giải Lê Đạt đã dựa vào phát biểu của nhà thơ Ét-mông Gia-bét để làm nổi bật quan điểm này.Và ông cho rằng:Không có “chức vụ nhà thơ” suốt đời.Mỗi lần sáng tác, người làm thơ phải ứng cử lại trước “cử tri chữ”.“Chữ” là yếu tố quyết định xem tác phẩm có giá trị hay không, có xứng đáng để người viết được gọi là “nhà thơ” hay không.