Nguyễn Thị Thanh Thảo

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Thị Thanh Thảo
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Trong kho tàng văn học dân gian, truyện cổ tích luôn có sức hấp dẫn đặc biệt đối với mọi thế hệ người đọc. Không chỉ lôi cuốn bởi những tình tiết biến hóa kỳ ảo, thể loại này còn để lại ấn tượng sâu đậm thông qua hệ thống nhân vật chính diện đầy bản lĩnh và nhân hậu. Qua các tác phẩm tiêu biểu như Thạch Sanh hay Sọ Dừa trong chương trình Ngữ văn 7, chúng ta có thể thấy rõ những đặc điểm đặc trưng của kiểu nhân vật này. Trước hết, nhân vật cổ tích thường có xuất thân bất hạnh hoặc mang ngoại hình khác thường. Đây là một trong những đặc điểm phổ biến nhất để nhận diện nhân vật chính diện. Có người mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống nghèo khổ dưới gốc đa như Thạch Sanh; có người lại sinh ra với hình hài dị dạng "không chân không tay, tròn như quả dừa" như Sọ Dừa. Việc đặt nhân vật vào hoàn cảnh ngặt nghèo ngay từ đầu truyện không chỉ nhằm khơi dậy lòng trắc ẩn của người đọc, mà còn là một dụng ý nghệ thuật của cha ông ta. Đó là tạo ra một "phép thử" để từ đó, tài năng và phẩm chất của nhân vật được bộc lộ một cách rực rỡ nhất. Thứ hai, nhân vật chính diện luôn đại diện cho những phẩm chất đạo đức cao đẹp và tính cách nhất quán. Trong truyện cổ tích, nhân vật không có sự đấu tranh nội tâm phức tạp mà thường được định hình tính cách ngay từ đầu. Đó là lòng vị tha, sự thật thà và lòng dũng cảm phi thường. Thạch Sanh là một minh chứng điển hình: dù bị mẹ con Lý Thông lừa gạt, cướp công nhiều lần, chàng vẫn sẵn sàng tha thứ. Hành động diệt chằn tinh, bắn đại bàng cứu công chúa và dùng tiếng đàn đẩy lui quân sĩ mười tám nước chư hầu đã khắc họa một hình tượng anh hùng vừa có tài năng, vừa có lòng nhân đạo sâu sắc. Những nhân vật này là biểu tượng của "Cái Thiện" mà nhân dân luôn tôn thờ. Một đặc điểm không thể thiếu làm nên sức mạnh của nhân vật cổ tích chính là sự gắn liền với các yếu tố kỳ ảo. Vì nhân vật chính thường là những người lao động nhỏ bé, cô độc trong xã hội cũ, nên họ cần đến sự trợ giúp của các lực lượng siêu nhiên để vượt qua nghịch cảnh. Tiếng đàn thần, niêu cơm thần của Thạch Sanh hay sự biến hóa kì diệu từ một cái sọ dừa thành chàng trai khôi ngô chính là những chi tiết quan trọng. Yếu tố kỳ ảo này không chỉ giúp nhân vật trong cuộc sống quá những bài học giá trị

Trong kho tàng văn học dân gian, truyện cổ tích luôn có sức hấp dẫn đặc biệt đối với mọi thế hệ người đọc. Không chỉ lôi cuốn bởi những tình tiết biến hóa kỳ ảo, thể loại này còn để lại ấn tượng sâu đậm thông qua hệ thống nhân vật chính diện đầy bản lĩnh và nhân hậu. Qua các tác phẩm tiêu biểu như Thạch Sanh hay Sọ Dừa trong chương trình Ngữ văn 7, chúng ta có thể thấy rõ những đặc điểm đặc trưng của kiểu nhân vật này. Trước hết, nhân vật cổ tích thường có xuất thân bất hạnh hoặc mang ngoại hình khác thường. Đây là một trong những đặc điểm phổ biến nhất để nhận diện nhân vật chính diện. Có người mồ côi cả cha lẫn mẹ, sống nghèo khổ dưới gốc đa như Thạch Sanh; có người lại sinh ra với hình hài dị dạng "không chân không tay, tròn như quả dừa" như Sọ Dừa. Việc đặt nhân vật vào hoàn cảnh ngặt nghèo ngay từ đầu truyện không chỉ nhằm khơi dậy lòng trắc ẩn của người đọc, mà còn là một dụng ý nghệ thuật của cha ông ta. Đó là tạo ra một "phép thử" để từ đó, tài năng và phẩm chất của nhân vật được bộc lộ một cách rực rỡ nhất. Thứ hai, nhân vật chính diện luôn đại diện cho những phẩm chất đạo đức cao đẹp và tính cách nhất quán. Trong truyện cổ tích, nhân vật không có sự đấu tranh nội tâm phức tạp mà thường được định hình tính cách ngay từ đầu. Đó là lòng vị tha, sự thật thà và lòng dũng cảm phi thường. Thạch Sanh là một minh chứng điển hình: dù bị mẹ con Lý Thông lừa gạt, cướp công nhiều lần, chàng vẫn sẵn sàng tha thứ. Hành động diệt chằn tinh, bắn đại bàng cứu công chúa và dùng tiếng đàn đẩy lui quân sĩ mười tám nước chư hầu đã khắc họa một hình tượng anh hùng vừa có tài năng, vừa có lòng nhân đạo sâu sắc. Những nhân vật này là biểu tượng của "Cái Thiện" mà nhân dân luôn tôn thờ. Một đặc điểm không thể thiếu làm nên sức mạnh của nhân vật cổ tích chính là sự gắn liền với các yếu tố kỳ ảo. Vì nhân vật chính thường là những người lao động nhỏ bé, cô độc trong xã hội cũ, nên họ cần đến sự trợ giúp của các lực lượng siêu nhiên để vượt qua nghịch cảnh. Tiếng đàn thần, niêu cơm thần của Thạch Sanh hay sự biến hóa kì diệu từ một cái sọ dừa thành chàng trai khôi ngô chính là những chi tiết quan trọng. Yếu tố kỳ ảo này không chỉ giúp nhân vật trong cuộc sống quá những bài học giá trị

Trong chương trình Ngữ Văn 7, em đã được tìm hiểu rất nhiều những tác phẩm văn học đặc sắc, những nhân vật văn học ấn tượng. Trong đó, em đặc biệt ấn tượng với nhân vật Võ Tòng, trong đoạn trích Người đàn ông cô độc giữa rừng

Trong chương trình Ngữ Văn 7, em đã được tìm hiểu rất nhiều những tác phẩm văn học đặc sắc, những nhân vật văn học ấn tượng. Trong đó, em đặc biệt ấn tượng với nhân vật Võ Tòng, trong đoạn trích Người đàn ông cô độc giữa rừng Không ai biết chú Võ Tòng tên thật là gì? Quê quán ở đâu? Người ta chỉ biết chú có tên là Võ Tòng từ khi chú giết chết một con hổ chúa hung bạo. Hai hố mắt sâu hoắm và từ trong đáy hố sâu thẳm đó, một cặp tròng mắt trắng dã, long qua, long lại, sắc như dao;…Chú thường cởi trần, mặc chiếc quần kaki còn mới nhưng coi bộ đã lâu không giặt chiếc quần lính Pháp có những sáu túi. Bên hông chú đeo lủng lẳng một lưỡi lê, nằm gọn trong vỏ sắt. Ngoại hình của chú thật phóng khoáng thể hiện sự mãnh mẽ gan dạ. Cuộc đời của chú Võ Tòng thật bất hạnh, khi chú phải chịu nỗi oan ức thê thảm đã đẩy chú vào ngục tù. Trước khi đi tù, chú có gia đình đàng hoàng, vợ là người đàn bà xinh xắn. Lúc vợ chửa đứa con đầu lòng, vì thèm ăn măng. Chú bèn xách dao đến bụi tre đình làng xắn một mụi măng. Khi về, đi qua bờ tre nhà tên địa chủ, chú bị tên địa chủ vu vạ cho là ăn trộm. Chú cãi lại, tên địa chủ đánh vào đầu chú, chú đánh lại và tự lên nhà việc nộp mình. Sau khi ra tù, vợ chú đã làm lẽ tên địa chủ. Đứa con trai độc nhất chú chưa biết mặt đã chết từ khi chú ngồi trong tù. Chú không đi tìm tên địa chủ để quyết đấu mà bỏ làng ra đi vào rừng ở quanh năm săn bắt thú.