Đỗ Thị Ánh Tuyết

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đỗ Thị Ánh Tuyết
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1:

văn bản con vật nghèo được kể bằng lời của người kể chuyện

Câu 2:

Vì nó thiếuđi giọng hót riêng ( bản sắc cá nhân ) nó chỉ biết bắt chước tiếng của loài khác

Câu 3 :

Khi đến lượt mình biểu diễn vẹt đã bắt chước tiếng hót của các loài chim khác

Vẹt bị các con vật khác phản đối vì vẹt không có giọng nói riêng hay ban sắc cá nhân mà chỉ sao chép tiếng của người khác

Câu 4:

so sánh thái độ

Các nhân vật khác:

+,Thường có sự chuẩn bị kĩ lưỡng ,nghiêm túc , tập luyện chăm chỉ ,và có ý thức giữ gìn bản sắc riêng ( tiếng hót riêng) của loài chim

Nhân vật vẹt :

+,Thể hiện thái độ chủ quan , hời hợt hoặc chỉ lo bắtchước, sao chép âm thanh của người khác mà không chịu khỏi luyện để tìm ra nét riêng của bản thân

Tác giả muốn làm nổi bật tính cách lười biếng trong tư duy , thiếu kilên nhẫn và đặc biệt là thích bắt chước (sao chép) một cách máy móc thay vì tư nỗ lực sánh tạo

Em không đồng tình với tính cách này vì việc bắt chước mang lại kết quả nhanh chóng nhất thời nhưng sẽ khiến chúng ta đánh mất đi cái tôi cá nhân , trở nên rỗng tuếch và sẽ không bao giờ có được thành công bền vựng

Câu 5:

Từ việc nhận thức của vẹt em rút rađược bài học là khôn nên bắt chước người khác nêu chúng ta bắt chước người khác thì chúng ta sẽ nhanh chóng mất đi mà thôi

Câu1:

văn bản con vật nghèo được kể bằng lời của người kể chuyện

Câu 2:

Vì nó thiếuđi giọng hót riêng ( bản sắc cá nhân ) nó chỉ biết bắt chước tiếng của loài khác

Câu 3 :

Khi đến lượt mình biểu diễn vẹt đã bắt chước tiếng hót của các loài chim khác

Vẹt bị các con vật khác phản đối vì vẹt không có giọng nói riêng hay ban sắc cá nhân mà chỉ sao chép tiếng của người khác

Câu 4:

so sánh thái độ

Các nhân vật khác:

+,Thường có sự chuẩn bị kĩ lưỡng ,nghiêm túc , tập luyện chăm chỉ ,và có ý thức giữ gìn bản sắc riêng ( tiếng hót riêng) của loài chim

Nhân vật vẹt :

+,Thể hiện thái độ chủ quan , hời hợt hoặc chỉ lo bắtchước, sao chép âm thanh của người khác mà không chịu khỏi luyện để tìm ra nét riêng của bản thân

Tác giả muốn làm nổi bật tính cách lười biếng trong tư duy , thiếu kilên nhẫn và đặc biệt là thích bắt chước (sao chép) một cách máy móc thay vì tư nỗ lực sánh tạo

Em không đồng tình với tính cách này vì việc bắt chước mang lại kết quả nhanh chóng nhất thời nhưng sẽ khiến chúng ta đánh mất đi cái tôi cá nhân , trở nên rỗng tuếch và sẽ không bao giờ có được thành công bền vựng

Câu 5:

Từ việc nhận thức của vẹt em rút rađược bài học là khôn nên bắt chước người khác nêu chúng ta bắt chước người khác thì chúng ta sẽ nhanh chóng mất đi mà thôi

Câu 1:

Bài thơ “khi mẹ vắng nhà’' của Trần đăng khoa đã mang đến cho người đọc những cảm xúc rất đặc biệt về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình yêu của dđứa trẻ dành cho mẹ . Mẹ vắng nhà , người con trong bài thơ Cảm thấy buồn bã , thiếu thốn tình thương, sự chăm sóc mà chỉ có mẹ mới mang lại .Câu thơ “nhà vắng Mẹ , con chẳng biết làm gì ’' thể hiện nỗi lo lắng, lúng túng của đứa trẻ khi không có mẹ bên cạnh Tình cảm của cậu bé không chỉ là nỗi nhớ nhung, mà còn là sự thiếu vắng một phần quan trọng trong cuộc sống. Những hình ảnh giản dị, gần gũi của những công việc hàng ngày như quét nhà , nấu cơm… càng làm nổi bật sự trống trải, đơn độc của câu békhi thiếu mẹ . Bài thơ không chỉ khiến người đọc cảm động mà còn làm thức tỉnh tình yêu thương vô bờ bến giữa mẹ và con , nhắc nhở chúng ta về sự quan trọng của tình mẫu tử trong cuộc sống

Câu 2:

Từ nhỏ tôi luôn bé tránh các hoạt động liên quan đến độ cao đi cầu treo nhìn từ trên cao xuống đất … nỗi sợ ấy khiến tôi cảm thấy chân Tay bủn rủn giống như một phanr xạ tự nhiên khi cảm thấy không an toàn . Tuy nhiên, trongmột chuyếnđi dã ngoại cùng gia đình trên mộtđỉnh núi ai trong gia đình tôi cũngháo hức leo lên điểm cao nhất đỉnh núi để ngắm tlàm cảnh nhg tôi cứ ngập ngừng ở phía sau nhg tôi tự nhủ với bản thân nếu mình không thử thì mình sẽ bỏ lỡ nhưỡn điều tuyệt vời dưới sự động viên của mọi người tôi hít một hơi thật sâu,dồn hết can đảm để bước từng bước lên đỉnh núi . Bạn đầu nỗi sợ chỉ khiến tôi chỉ dám nhìn xuống chân , nhg khi lên cao hơn, phong cảnh đẹp làm sao . Khi đặt chân đến chân núi , nỗi sợ hãi đã hoàn toàn biến mất , thây vào đâu là cảm giác hạnh phúc tột độ khi chiến thắng bản thân . Tôi nhận ra nỗi sợ phầnlớn chỉ tồn tại trong suy nghĩ và hoàn toàn có thểvượt qua nết ta dám đối mặt . Kể từ hôm đó , mỗi khi gặp thử thách , tôi luôn nhớ ưa lại cảm giác chiến thắng trên đỉnh núi . Tôi hiểu rằng vượt qua nỗi sợ chính là chìa khoá để hoàn thiện bản thân và trưởng thành hơn mỗi ngày


Câu 1:

Bài thơ “khi mẹ vắng nhà’' của Trần đăng khoa đã mang đến cho người đọc những cảm xúc rất đặc biệt về tình cảm gia đình, đặc biệt là tình yêu của dđứa trẻ dành cho mẹ . Mẹ vắng nhà , người con trong bài thơ Cảm thấy buồn bã , thiếu thốn tình thương, sự chăm sóc mà chỉ có mẹ mới mang lại .Câu thơ “nhà vắng Mẹ , con chẳng biết làm gì ’' thể hiện nỗi lo lắng, lúng túng của đứa trẻ khi không có mẹ bên cạnh Tình cảm của cậu bé không chỉ là nỗi nhớ nhung, mà còn là sự thiếu vắng một phần quan trọng trong cuộc sống. Những hình ảnh giản dị, gần gũi của những công việc hàng ngày như quét nhà , nấu cơm… càng làm nổi bật sự trống trải, đơn độc của câu békhi thiếu mẹ . Bài thơ không chỉ khiến người đọc cảm động mà còn làm thức tỉnh tình yêu thương vô bờ bến giữa mẹ và con , nhắc nhở chúng ta về sự quan trọng của tình mẫu tử trong cuộc sống

Câu 2:

Từ nhỏ tôi luôn bé tránh các hoạt động liên quan đến độ cao đi cầu treo nhìn từ trên cao xuống đất … nỗi sợ ấy khiến tôi cảm thấy chân Tay bủn rủn giống như một phanr xạ tự nhiên khi cảm thấy không an toàn . Tuy nhiên, trongmột chuyếnđi dã ngoại cùng gia đình trên mộtđỉnh núi ai trong gia đình tôi cũngháo hức leo lên điểm cao nhất đỉnh núi để ngắm tlàm cảnh nhg tôi cứ ngập ngừng ở phía sau nhg tôi tự nhủ với bản thân nếu mình không thử thì mình sẽ bỏ lỡ nhưỡn điều tuyệt vời dưới sự động viên của mọi người tôi hít một hơi thật sâu,dồn hết can đảm để bước từng bước lên đỉnh núi . Bạn đầu nỗi sợ chỉ khiến tôi chỉ dám nhìn xuống chân , nhg khi lên cao hơn, phong cảnh đẹp làm sao . Khi đặt chân đến chân núi , nỗi sợ hãi đã hoàn toàn biến mất , thây vào đâu là cảm giác hạnh phúc tột độ khi chiến thắng bản thân . Tôi nhận ra nỗi sợ phầnlớn chỉ tồn tại trong suy nghĩ và hoàn toàn có thểvượt qua nết ta dám đối mặt . Kể từ hôm đó , mỗi khi gặp thử thách , tôi luôn nhớ ưa lại cảm giác chiến thắng trên đỉnh núi . Tôi hiểu rằng vượt qua nỗi sợ chính là chìa khoá để hoàn thiện bản thân và trưởng thành hơn mỗi ngày