Lê Tuấn Anh
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là một tiếng thở dài đầy trăn trở trước thực trạng làng quê đang dần biến dạng trong cơn lốc đô thị hóa. Với thể thơ tự do và ngôn ngữ mộc mạc, tác giả đã tái hiện một viễn cảnh xót xa: những người trẻ phải rời bỏ quê hương vì "đất không đủ cho sức trai", vì cái nghèo đeo bám "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no". Sự thay đổi không chỉ nằm ở vật chất với những ngôi nhà "chen chúc mọc" thay cho "lũy tre ngày xưa", mà còn nằm ở sự mai một của các giá trị văn hóa. Hình ảnh thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài ngang lưng cũng biến mất như một lời cảnh báo về sự đứt gãy của truyền thống. Nhân vật trữ tình "đi về phía tuổi thơ" nhưng thực chất là đi ngược dòng thời gian để kiếm tìm những gì đã mất, để rồi cuối cùng phải cay đắng mang theo "nỗi buồn ruộng rẫy" lên phố thị. Đoạn thơ không chỉ là niềm thương nhớ quá khứ mà còn là tiếng lòng khắc khoải về nguồn cội trước những biến đổi không ngừng của cuộc đời.
Câu 2
Trong kỷ nguyên số hiện nay, thế giới dường như đang nằm gọn trong một chiếc điện thoại thông minh. Chỉ với một cú chạm, chúng ta có thể bước vào không gian của mạng xã hội – nơi mà khoảng cách địa lý bị xóa nhòa. Tuy nhiên, đằng sau sự hào nhoáng và tiện lợi ấy, mạng xã hội đang đặt ra những thách thức lớn đối với lối sống của mỗi cá nhân, buộc chúng ta phải nhìn nhận lại một cách nghiêm túc. Trước hết, không thể phủ nhận mạng xã hội là một bước tiến vĩ đại của công nghệ truyền thông. Nó giống như một "siêu xa lộ" thông tin, nơi tin tức về một sự kiện cách nửa vòng trái đất có thể đến với ta chỉ sau vài giây. Đối với học sinh, sinh viên, đây là kho học liệu khổng lồ để trao đổi kiến thức. Về phương diện tình cảm, nó giúp chúng ta tìm lại những người bạn cũ, giữ liên lạc với người thân ở xa qua những cuộc gọi hình ảnh miễn phí. Hơn thế nữa, mạng xã hội còn là công cụ đắc lực để lan tỏa những điều tử tế, như những chiến dịch gây quỹ cứu trợ hay tìm kiếm người thất lạc. Thế nhưng, mạng xã hội cũng chính là "con dao hai lưỡi" đầy sắc lẹm. Đã bao giờ chúng ta tự hỏi mình đã dành bao nhiêu giờ mỗi ngày chỉ để lướt màn hình trong vô thức? Sự cuốn hút của những video ngắn, những dòng trạng thái đầy kịch tính khiến con người dễ dàng rơi vào trạng thái "nghiện", dẫn đến xao nhãng học tập và làm việc. Nguy hiểm hơn, mạng xã hội là mảnh đất màu mỡ cho tin giả, những thông tin sai lệch có thể hủy hoại danh dự của một con người hoặc gây hoang mang dư luận chỉ trong một đêm. Có một nghịch lý đang tồn tại: chúng ta có hàng ngàn bạn bè trên mạng nhưng lại cảm thấy cô đơn trong chính ngôi nhà của mình. Những bữa cơm gia đình vốn ấm cúng nay lại im lìm bởi mỗi thành viên đều mải mê với thế giới riêng trên màn hình led. Đặc biệt, đối với thế hệ trẻ, việc quá lệ thuộc vào sự tương tác ảo – những lượt "like" hay "tim" – vô tình tạo ra áp lực tâm lý. Nhiều người trẻ luôn cố gắng xây dựng một cuộc sống hoàn hảo trên mạng nhưng thực chất lại trống rỗng bên trong, dẫn đến những căn bệnh tâm lý như trầm cảm hay lo âu. Vậy chúng ta cần làm gì? Mạng xã hội không xấu, nó chỉ là công cụ. Tốt hay xấu phụ thuộc vào bản lĩnh của người cầm lái. Chúng ta cần học cách "gạn đục khơi trong", biết chọn lọc thông tin để tiếp nhận và ứng xử văn minh trên không gian mạng. Thay vì dành toàn bộ thời gian rảnh để "sống ảo", hãy đặt điện thoại xuống để lắng nghe một bản nhạc, đọc một cuốn sách hay đơn giản là trò chuyện trực tiếp với những người xung quanh. Tóm lại, mạng xã hội là một phần tất yếu của cuộc sống hiện đại. Nó mở ra cánh cửa đến với thế giới rộng lớn nhưng cũng có thể giam cầm chúng ta trong những ảo tưởng cá nhân. Hãy là người sử dụng mạng xã hội thông minh, để nó phục vụ cho sự phát triển của bản thân thay vì trở thành nô lệ của những thuật toán vô hình. Đừng để những giá trị ảo làm mờ đi những giá trị thực thiêng liêng trong cuộc đời mỗi người
Câu 1
Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là một tiếng thở dài đầy trăn trở trước thực trạng làng quê đang dần biến dạng trong cơn lốc đô thị hóa. Với thể thơ tự do và ngôn ngữ mộc mạc, tác giả đã tái hiện một viễn cảnh xót xa: những người trẻ phải rời bỏ quê hương vì "đất không đủ cho sức trai", vì cái nghèo đeo bám "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no". Sự thay đổi không chỉ nằm ở vật chất với những ngôi nhà "chen chúc mọc" thay cho "lũy tre ngày xưa", mà còn nằm ở sự mai một của các giá trị văn hóa. Hình ảnh thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài ngang lưng cũng biến mất như một lời cảnh báo về sự đứt gãy của truyền thống. Nhân vật trữ tình "đi về phía tuổi thơ" nhưng thực chất là đi ngược dòng thời gian để kiếm tìm những gì đã mất, để rồi cuối cùng phải cay đắng mang theo "nỗi buồn ruộng rẫy" lên phố thị. Đoạn thơ không chỉ là niềm thương nhớ quá khứ mà còn là tiếng lòng khắc khoải về nguồn cội trước những biến đổi không ngừng của cuộc đời.
Câu 2
Trong thời đại công nghệ số bùng nổ, mạng xã hội như Facebook, TikTok hay Instagram đã len lỏi vào từng ngóc ngách của đời sống, trở thành một "thế giới thứ hai" của con người. Không thể phủ nhận mạng xã hội là một bước tiến vĩ đại, nhưng nó cũng là một "con dao hai lưỡi" đòi hỏi người dùng phải thực sự tỉnh táo. Xét về mặt tích cực, mạng xã hội mang lại sự kết nối không giới hạn. Chỉ với một cú click, chúng ta có thể trò chuyện với người thân cách nửa vòng trái đất, cập nhật tin tức toàn cầu chỉ trong vài giây. Đối với học sinh, đây là kho tàng tri thức khổng lồ để trao đổi tài liệu, tham gia các cộng đồng học thuật và phát triển kỹ năng mềm. Nó còn là nơi để mỗi cá nhân tự do thể hiện cá tính, chia sẻ những giá trị tích cực và lan tỏa những hành động nhân văn trong cộng đồng. Tuy nhiên, "mặt tối" của nó lại vô cùng đáng ngại. Mạng xã hội dễ khiến con người rơi vào trạng thái "sống ảo", dành hàng giờ đồng hồ lướt điện thoại thay vì trò chuyện trực tiếp với gia đình. Sự xuất hiện của tin giả (fake news) và bạo lực ngôn từ đang đầu độc không gian mạng, gây ra những hệ lụy tâm lý nghiêm trọng như trầm cảm hay tự ti. Nhiều bạn trẻ vì quá mải mê theo đuổi những giá trị ảo mà quên mất nhiệm vụ chính là học tập và rèn luyện thể chất, dẫn đến sự suy giảm về cả sức khỏe lẫn tư duy. Theo quan điểm của tôi, mạng xã hội không có lỗi, lỗi nằm ở cách chúng ta sử dụng nó. Để không bị cuốn vào những tiêu cực, chúng ta cần xây dựng cho mình một "bản lĩnh số": biết chọn lọc thông tin, quản lý thời gian hợp lý và đặc biệt là không dùng mạng xã hội làm công cụ để công kích người khác. Tóm lại, mạng xã hội là một công cụ hỗ trợ tuyệt vời nếu chúng ta biết làm chủ nó. Hãy để mạng xã hội là cầu nối đưa chúng ta đến gần hơn với tri thức và tình yêu thương, thay vì biến nó thành chiếc lồng giam giữ tâm hồn và thời gian của chính mình.
Câu 1
Đoạn thơ của Trương Trọng Nghĩa là một tiếng thở dài đầy trăn trở trước thực trạng làng quê đang dần biến dạng trong cơn lốc đô thị hóa. Với thể thơ tự do và ngôn ngữ mộc mạc, tác giả đã tái hiện một viễn cảnh xót xa: những người trẻ phải rời bỏ quê hương vì "đất không đủ cho sức trai", vì cái nghèo đeo bám "mồ hôi chẳng hóa thành bát cơm no". Sự thay đổi không chỉ nằm ở vật chất với những ngôi nhà "chen chúc mọc" thay cho "lũy tre ngày xưa", mà còn nằm ở sự mai một của các giá trị văn hóa. Hình ảnh thiếu nữ không còn hát dân ca, mái tóc dài ngang lưng cũng biến mất như một lời cảnh báo về sự đứt gãy của truyền thống. Nhân vật trữ tình "đi về phía tuổi thơ" nhưng thực chất là đi ngược dòng thời gian để kiếm tìm những gì đã mất, để rồi cuối cùng phải cay đắng mang theo "nỗi buồn ruộng rẫy" lên phố thị. Đoạn thơ không chỉ là niềm thương nhớ quá khứ mà còn là tiếng lòng khắc khoải về nguồn cội trước những biến đổi không ngừng của cuộc đời.
Câu 2
Trong thời đại công nghệ số bùng nổ, mạng xã hội như Facebook, TikTok hay Instagram đã len lỏi vào từng ngóc ngách của đời sống, trở thành một "thế giới thứ hai" của con người. Không thể phủ nhận mạng xã hội là một bước tiến vĩ đại, nhưng nó cũng là một "con dao hai lưỡi" đòi hỏi người dùng phải thực sự tỉnh táo. Xét về mặt tích cực, mạng xã hội mang lại sự kết nối không giới hạn. Chỉ với một cú click, chúng ta có thể trò chuyện với người thân cách nửa vòng trái đất, cập nhật tin tức toàn cầu chỉ trong vài giây. Đối với học sinh, đây là kho tàng tri thức khổng lồ để trao đổi tài liệu, tham gia các cộng đồng học thuật và phát triển kỹ năng mềm. Nó còn là nơi để mỗi cá nhân tự do thể hiện cá tính, chia sẻ những giá trị tích cực và lan tỏa những hành động nhân văn trong cộng đồng. Tuy nhiên, "mặt tối" của nó lại vô cùng đáng ngại. Mạng xã hội dễ khiến con người rơi vào trạng thái "sống ảo", dành hàng giờ đồng hồ lướt điện thoại thay vì trò chuyện trực tiếp với gia đình. Sự xuất hiện của tin giả (fake news) và bạo lực ngôn từ đang đầu độc không gian mạng, gây ra những hệ lụy tâm lý nghiêm trọng như trầm cảm hay tự ti. Nhiều bạn trẻ vì quá mải mê theo đuổi những giá trị ảo mà quên mất nhiệm vụ chính là học tập và rèn luyện thể chất, dẫn đến sự suy giảm về cả sức khỏe lẫn tư duy. Theo quan điểm của tôi, mạng xã hội không có lỗi, lỗi nằm ở cách chúng ta sử dụng nó. Để không bị cuốn vào những tiêu cực, chúng ta cần xây dựng cho mình một "bản lĩnh số": biết chọn lọc thông tin, quản lý thời gian hợp lý và đặc biệt là không dùng mạng xã hội làm công cụ để công kích người khác. Tóm lại, mạng xã hội là một công cụ hỗ trợ tuyệt vời nếu chúng ta biết làm chủ nó. Hãy để mạng xã hội là cầu nối đưa chúng ta đến gần hơn với tri thức và tình yêu thương, thay vì biến nó thành chiếc lồng giam giữ tâm hồn và thời gian của chính mình.
Câu 1: thể thơ của văn bản trên là thể thơ tự do
Câu 2: Trong văn bản trên, hạnh phúc được miêu tả qua những tính từ là: xanh, thơm, im lặng, dịu dàng, vô tư, đầy, vơi.
Câu 3 .Nội dung: Đoạn thơ khẳng định hạnh phúc không phải lúc nào cũng ồn ào hay phô trương. Nó giống như một trái chín, mang vẻ đẹp bình dị, khiêm nhường nhưng tỏa ngát hương thơm từ bên trong. Hạnh phúc có thể hiện hữu ngay trong những điều nhỏ bé, lặng lẽ và ngọt ngào nhất của cuộc sống thường nhật.
Câu 4 .
Biện pháp so sánh: Hạnh phúc được so sánh "như sông".
Về nội dung: Gợi hình ảnh hạnh phúc mang vẻ đẹp của sự khoáng đạt, bao dung và tự nhiên. Nó giúp người đọc hình dung về một trạng thái sống cống hiến, sẻ chia mà không mưu cầu, tính toán ("vô tư", "chẳng cần biết mình đầy vơi").
Về nghệ thuật: Làm cho câu thơ giàu hình ảnh, nhịp điệu uyển chuyển và tăng sức biểu cảm, giúp triết lý về hạnh phúc trở nên gần gũi, dễ hiểu hơn.
Câu 5
Quan niệm của tác giả trong bài thơ đã cho ta thấy
Hạnh phúc là những điều gần gũi, hiện hữu ngay trong vạn vật quanh ta (lá, quả, sông).Hạnh phúc không nằm ở sự chiếm hữu mà nằm ở trạng thái tâm hồn: sự bình yên, lòng vị tha và tinh thần lạc quan.Đây là một quan niệm tích cực, nhắc nhở con người biết trân trọng hiện tại và tìm thấy niềm vui từ những điều giản đơn nhất.