Nguyễn Phương Thanh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Phương Thanh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

câu1

Những đoạn, những câu nói về trẻ em và tuổi thơ là:

- Tôi phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này.

- Họa sĩ đưa tấm lòng mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để miêu tả trẻ em, đồng thời cũng đặt lòng mình vào biểu cảm đau khổ của người ăn mày để khắc hoạ ăn mày.

- Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm. Hơn nữa, chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu,... Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều! Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được. Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật.

- Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người! Tuy thời hoàng kim của chúng ta đã trôi qua, nhưng nhờ bồi dưỡng về nghệ thuật, chúng ta vẫn có thể thấy lại thế giới hạnh phúc, nhân ái và hoà bình ấy.

=> Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ: Theo tác giả, chính trẻ em là người đã dạy cho nghệ sĩ và tất cả chúng ta về cách nhìn đời, cách nhận ra mối tương thông giữa vạn vật và về sự cần thiết phải duy trì sự hồn nhiên, vô tư trong suốt khi ứng xử với thế giới, với nghệ thuật.

câu2

-Tác giả đã phát hiện ra điểm tương đồng cốt lõi giữa trẻ em và người nghệ sĩ là lòng đồng cảm bao la, không giới hạn:

+ Cả hai đều không chỉ đồng cảm với con người mà còn với sinh vật và thực vật như chó, mèo, hoa cỏ, búp bê, đồ vật vô tri.

+ đều có khả năng nhìn nhận vạn vật có linh hồn, biết cười, biết khóc như trẻ em trò chuyện với chó mèo, nghệ sĩ nghe chim cuốc kêu ra máu

+Bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật cũng như nghệ sĩ là người không khuất phục trước lời bàn tán mà giữ được lòng đồng cảm đáng quý.

-Sự khâm phục và trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở:

+ Tấm lòng đồng cảm của trẻ em là "chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều". Trẻ em học một cách tự nhiên chứ không phải do rèn luyện hay học tập như nghệ sĩ.

+ Trẻ em có khả năng để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được, chứng tỏ một cái nhìn tinh tế và hồn nhiên về thế giới.

+ Trẻ em là bằng chứng cho thấy "con người ta vốn là nghệ thuật, vốn giàu lòng đồng cảm" trước khi bị "cách nghĩ của người đời dồn ép"

câu1

Những đoạn, những câu nói về trẻ em và tuổi thơ là:

- Tôi phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này.

- Họa sĩ đưa tấm lòng mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để miêu tả trẻ em, đồng thời cũng đặt lòng mình vào biểu cảm đau khổ của người ăn mày để khắc hoạ ăn mày.

- Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm. Hơn nữa, chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu,... Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều! Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được. Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật.

- Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người! Tuy thời hoàng kim của chúng ta đã trôi qua, nhưng nhờ bồi dưỡng về nghệ thuật, chúng ta vẫn có thể thấy lại thế giới hạnh phúc, nhân ái và hoà bình ấy.

=> Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ: Theo tác giả, chính trẻ em là người đã dạy cho nghệ sĩ và tất cả chúng ta về cách nhìn đời, cách nhận ra mối tương thông giữa vạn vật và về sự cần thiết phải duy trì sự hồn nhiên, vô tư trong suốt khi ứng xử với thế giới, với nghệ thuật.

câu2

-Tác giả đã phát hiện ra điểm tương đồng cốt lõi giữa trẻ em và người nghệ sĩ là lòng đồng cảm bao la, không giới hạn:

+ Cả hai đều không chỉ đồng cảm với con người mà còn với sinh vật và thực vật như chó, mèo, hoa cỏ, búp bê, đồ vật vô tri.

+ đều có khả năng nhìn nhận vạn vật có linh hồn, biết cười, biết khóc như trẻ em trò chuyện với chó mèo, nghệ sĩ nghe chim cuốc kêu ra máu

+Bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật cũng như nghệ sĩ là người không khuất phục trước lời bàn tán mà giữ được lòng đồng cảm đáng quý.

-Sự khâm phục và trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở:

+ Tấm lòng đồng cảm của trẻ em là "chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều". Trẻ em học một cách tự nhiên chứ không phải do rèn luyện hay học tập như nghệ sĩ.

+ Trẻ em có khả năng để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được, chứng tỏ một cái nhìn tinh tế và hồn nhiên về thế giới.

+ Trẻ em là bằng chứng cho thấy "con người ta vốn là nghệ thuật, vốn giàu lòng đồng cảm" trước khi bị "cách nghĩ của người đời dồn ép"

câu1

Những đoạn, những câu nói về trẻ em và tuổi thơ là:

- Tôi phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này.

- Họa sĩ đưa tấm lòng mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để miêu tả trẻ em, đồng thời cũng đặt lòng mình vào biểu cảm đau khổ của người ăn mày để khắc hoạ ăn mày.

- Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm. Hơn nữa, chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu,... Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hôn lên hoa cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều! Chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được. Bởi vậy bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật.

- Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người! Tuy thời hoàng kim của chúng ta đã trôi qua, nhưng nhờ bồi dưỡng về nghệ thuật, chúng ta vẫn có thể thấy lại thế giới hạnh phúc, nhân ái và hoà bình ấy.

=> Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ: Theo tác giả, chính trẻ em là người đã dạy cho nghệ sĩ và tất cả chúng ta về cách nhìn đời, cách nhận ra mối tương thông giữa vạn vật và về sự cần thiết phải duy trì sự hồn nhiên, vô tư trong suốt khi ứng xử với thế giới, với nghệ thuật.

câu2

-Tác giả đã phát hiện ra điểm tương đồng cốt lõi giữa trẻ em và người nghệ sĩ là lòng đồng cảm bao la, không giới hạn:

+ Cả hai đều không chỉ đồng cảm với con người mà còn với sinh vật và thực vật như chó, mèo, hoa cỏ, búp bê, đồ vật vô tri.

+ đều có khả năng nhìn nhận vạn vật có linh hồn, biết cười, biết khóc như trẻ em trò chuyện với chó mèo, nghệ sĩ nghe chim cuốc kêu ra máu

+Bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật cũng như nghệ sĩ là người không khuất phục trước lời bàn tán mà giữ được lòng đồng cảm đáng quý.

-Sự khâm phục và trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở:

+ Tấm lòng đồng cảm của trẻ em là "chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều". Trẻ em học một cách tự nhiên chứ không phải do rèn luyện hay học tập như nghệ sĩ.

+ Trẻ em có khả năng để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được, chứng tỏ một cái nhìn tinh tế và hồn nhiên về thế giới.

+ Trẻ em là bằng chứng cho thấy "con người ta vốn là nghệ thuật, vốn giàu lòng đồng cảm" trước khi bị "cách nghĩ của người đời dồn ép"