Giáp Thị Thu Huyền

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Giáp Thị Thu Huyền
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu1; Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại đối với con người trong cuộc sống.Khi chỉ biết làm theo người khác mà thiếu đi sự tư duy và sáng tạo, chúng ta sẽ dần đánh mất bản sắc riêng, không thể phát triển cá tính độc đáo của mình. Điều này làm cho bản thân trở thành một "bản sao mờ nhạt", thiếu sức sống và không được người khác tôn trọng. Bên cạnh đó, mỗi người có những hoàn cảnh và điều kiện khác nhau, việc áp dụng máy móc cách làm của người khác mà không có sự điều chỉnh sẽ dễ dẫn đến thất bại. Thói bắt chước còn cản trở sự phát triển, khiến con người trở nên thụ động, ỷ lại và thiếu động lực để tìm tòi, khám phá những điều mới mẻ. Hậu quả là, chúng ta sẽ bị trì trệ, dậm chân tại chỗ và khó đạt được những thành công thực sự của bản thân. Thay vì bắt chước, mỗi người cần học hỏi một cách có chọn lọc, để biến những điều tốt đẹp thành của riêng mình, từ đó khẳng định giá trị bản thân và vươn tới thành công.


Câu 2; Một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em là lần đầu tiên tự tay nấu một bữa tối thịnh soạn cho cả gia đình, dù ban đầu em chỉ dự định làm món trứng chiên đơn giản. Qua đó, em đã học được sự vất vả, khó nhọc của mẹ và hiểu được ý nghĩa của sự sẻ chia trong gia đình, từ đó càng thêm yêu và kính trọng mẹ hơn.

Em vẫn còn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, khi mẹ đi làm về mệt mỏi, em đã quyết định sẽ làm một bữa ăn thật đặc biệt để chiêu đãi mẹ. Em đã tự mình đi chợ mua nguyên liệu và bắt tay vào bếp với bao nhiêu là dự định ban đầu, chỉ với ý nghĩ sẽ làm món trứng chiên như mọi khi. Thế nhưng, càng vào bếp, em càng khám phá ra bao nhiêu điều hay ho và mới mẻ. Em đã thử làm món sườn xào chua ngọt mà mẹ thích, món đậu kho thịt quen thuộc và cả món canh chua cá cũng không kém phần hấp dẫn.

Những món ăn dần được bày biện trên bàn, em vẫn còn nhớ cảm giác lâng lâng sung sướng khi nhìn thấy thành quả lao động của mình, dù nó chưa thật sự hoàn hảo. Khi mẹ về đến nhà, bố con cùng nhau đón mẹ, và mẹ đã vô cùng bất ngờ, hạnh phúc khi nhìn thấy mâm cơm được chuẩn bị chu đáo. Cả gia đình cùng ngồi quây quần, ăn bữa cơm ngon miệng và chia sẻ những câu chuyện vui vẻ, ý nghĩa.

Trải nghiệm đó không chỉ mang lại cho em niềm vui mà còn giúp em hiểu ra rằng, dù là món ăn đơn giản hay cầu kỳ, tất cả đều là tâm huyết và sự vun vén cho tổ ấm. Em đã hiểu hơn sự vất vả, hy sinh của mẹ và tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng hơn nữa để san sẻ gánh nặng với mẹ, để gia đình mình luôn tràn ngập tiếng cười và tình yêu thương.


Câu1; Thói bắt chước mù quáng mang lại nhiều tác hại đối với con người trong cuộc sống.Khi chỉ biết làm theo người khác mà thiếu đi sự tư duy và sáng tạo, chúng ta sẽ dần đánh mất bản sắc riêng, không thể phát triển cá tính độc đáo của mình. Điều này làm cho bản thân trở thành một "bản sao mờ nhạt", thiếu sức sống và không được người khác tôn trọng. Bên cạnh đó, mỗi người có những hoàn cảnh và điều kiện khác nhau, việc áp dụng máy móc cách làm của người khác mà không có sự điều chỉnh sẽ dễ dẫn đến thất bại. Thói bắt chước còn cản trở sự phát triển, khiến con người trở nên thụ động, ỷ lại và thiếu động lực để tìm tòi, khám phá những điều mới mẻ. Hậu quả là, chúng ta sẽ bị trì trệ, dậm chân tại chỗ và khó đạt được những thành công thực sự của bản thân. Thay vì bắt chước, mỗi người cần học hỏi một cách có chọn lọc, để biến những điều tốt đẹp thành của riêng mình, từ đó khẳng định giá trị bản thân và vươn tới thành công.


Câu 2; Một trải nghiệm có ý nghĩa sâu sắc đối với em là lần đầu tiên tự tay nấu một bữa tối thịnh soạn cho cả gia đình, dù ban đầu em chỉ dự định làm món trứng chiên đơn giản. Qua đó, em đã học được sự vất vả, khó nhọc của mẹ và hiểu được ý nghĩa của sự sẻ chia trong gia đình, từ đó càng thêm yêu và kính trọng mẹ hơn.

Em vẫn còn nhớ như in buổi chiều hôm ấy, khi mẹ đi làm về mệt mỏi, em đã quyết định sẽ làm một bữa ăn thật đặc biệt để chiêu đãi mẹ. Em đã tự mình đi chợ mua nguyên liệu và bắt tay vào bếp với bao nhiêu là dự định ban đầu, chỉ với ý nghĩ sẽ làm món trứng chiên như mọi khi. Thế nhưng, càng vào bếp, em càng khám phá ra bao nhiêu điều hay ho và mới mẻ. Em đã thử làm món sườn xào chua ngọt mà mẹ thích, món đậu kho thịt quen thuộc và cả món canh chua cá cũng không kém phần hấp dẫn.

Những món ăn dần được bày biện trên bàn, em vẫn còn nhớ cảm giác lâng lâng sung sướng khi nhìn thấy thành quả lao động của mình, dù nó chưa thật sự hoàn hảo. Khi mẹ về đến nhà, bố con cùng nhau đón mẹ, và mẹ đã vô cùng bất ngờ, hạnh phúc khi nhìn thấy mâm cơm được chuẩn bị chu đáo. Cả gia đình cùng ngồi quây quần, ăn bữa cơm ngon miệng và chia sẻ những câu chuyện vui vẻ, ý nghĩa.

Trải nghiệm đó không chỉ mang lại cho em niềm vui mà còn giúp em hiểu ra rằng, dù là món ăn đơn giản hay cầu kỳ, tất cả đều là tâm huyết và sự vun vén cho tổ ấm. Em đã hiểu hơn sự vất vả, hy sinh của mẹ và tự hứa với lòng mình sẽ cố gắng hơn nữa để san sẻ gánh nặng với mẹ, để gia đình mình luôn tràn ngập tiếng cười và tình yêu thương.


Trong cuộc sống, tất cả chúng ta sẽ trải qua rất nhiều kỉ niệm xinh xắn. Đối với tôi, những kỉ niệm khiến tôi cảm thấy ấn tượng nhất chính là bên cạnh bè bạn, thầy cô dưới mái trường tiểu học.

Ngôi trường của tôi là trường tiểu học duy nhất của xã. Ngày đầu tiên bước vào trường học, tôi cảm thấy rất ấn tượng. Ngôi trường của em rất to và đẹp, nó được đặt ngay ở khu trung tâm của xã. Con đường dẫn vào trường được đổ bê tông phẳng lì. Hai bên đường là những hàng bạch đàn thẳng tắp, cao vút, cành lá lao xao như vẫy chào chúng em tới trường. Bước qua cổng trường, em đã gặp ngay bác trống nằm tròn vo trên giá ngay cạnh phòng bác bảo vệ. Có lẽ vì chưa có ai đánh thức nên bác vẫn còn ngủ say.

Mới ngày nào còn kinh ngạc, mà năm năm học trôi qua thật nhanh. Tôi đã trải qua rất nhiều kỉ niệm đẹp bên thầy cô, bè bạn. Mỗi giờ học căng thẳng mệt mỏi nhưng rất hữu dụng. Mỗi giờ giải lao sôi động cùng với bạn chơi đủ những trò, nào là : chơi đuổi bắt, nhảy dây, đá cầu … Thật nhiều kỉ niệm mà tôi không hề nhớ được hết. Nhưng đến giờ đây, tôi vẫn còn nhớ nhất một kỉ niệm xảy ra khi tôi học lớp 2. Hôm ấy vào giờ ra chơi, chúng tôi rủ nhau chơi đá cầu. Cả nhóm đang chơi vui tươi thì bỗng có tiếng nói : “ Các bạn cho tôi cùng chơi với được không ? ”. Thì ra là Hạnh – người bạn mới chuyển đến từ một tuần trước. Trong ấn tượng của tôi, Hạnh là một người bạn hiền lành, nhưng khá nhút nhát. Đã chuyển đến một tuần nhưng Hạnh vẫn chưa hòa nhập được với lớp. Vậy mà thời điểm ngày hôm nay, Hạnh lại dữ thế chủ động ý kiến đề nghị được chơi cùng khiến chúng tôi cảm thấy rất giật mình. Cả nhóm không ai bảo ai, nhìn nhau mỉm cười rồi cùng hô to: “ Đồng ý ”. Khi khởi đầu game show, chúng tôi chia ra làm hai đội tranh tài với nhau. Tôi cùng đội với Hạnh. Điều kỳ lạ là Hạnh tuy dáng người nhỏ bé lại không cao nhưng rất nhanh gọn và khôn khéo. Đội của tôi liên tục dành thắng lợi trong cuộc đấu. Điều đó khiến tôi rất niềm hạnh phúc. Và sau buổi ra chơi hôm đó, Hạnh đã trở nên hòa đồng hơn. Còn tôi thì tìm được một người bạn mới. Tôi và Hạnh đã trở thành bạn tốt của nhau. Thời gian trôi qua thật nhanh, khi lên cấp hai, mái ấm gia đình tôi chuyển nhà đi rất xa. Tôi không còn được gặp những người bạn cũ nữa.

Đối với tôi, những kỉ niệm xinh xắn hồi cấp một sẽ còn mãi trong tâm trí. Những kỉ niệm về tuổi học trò với bạn bè,thầy luôn là một phần ký ức tươi tôi sẽ nhớ mãi

trong cuộc sống , tất cả chúng ta sẽ trải qua rất nhiều kỷ niệm xinh xắn . đối với tôi

trong cuộc sống , tất cả chúng ta sẽ trải qua rất nhiều kỷ niệm xinh xắn . đối với tôi

câu 1: văn bản trên thuộc thể loại là :tự sự

câu 2 : theo văn bản những hạt dẻ gai lớn lên trong hoàn cảnh là :trong rừng già trên sườn núi cao cheo leo.

câu 3: - cheo leo, ù ù.

câu 4 : - nhân hoá.

câu 5: - Em rút ra bài học làem rất yêu mẹ nhiều.