Đặng Thùy Trâm
Giới thiệu về bản thân
câu 1: Đoạn trích trong “Sống mòn” của Nam Cao đã khắc họa sâu sắc diễn biến tâm lý phức tạp và đầy day dứt của nhân vật ông giáo Thứ, qua đó thể hiện rõ phẩm chất nhân hậu, giàu tình thương và ý thức về thân phận con người. Ban đầu, Thứ hoảng hốt và tuyệt vọng khi nhận ra cuộc đời mình đang trôi đi trong mòn mỏi, tẻ nhạt và bế tắc. Anh cảm thấy như bị giam hãm trong cảnh nghèo túng, trách nhiệm đè nặng khiến tương lai trở nên “sầm tối”. Từ nỗi sợ ấy, tâm trạng Thứ chuyển sang tự vấn và xót xa khi nhìn thấy sự khổ cực của vợ con, mẹ và các em ở quê. Trong bữa cơm nghèo, từng chi tiết nhỏ như “bát cơm lồng”, “đĩa cá kho” đã khơi dậy trong Thứ nỗi ân hận và tình thương sâu sắc. Anh nhận ra mình cũng chỉ là kẻ đang sống mòn giữa một xã hội bất công, nơi người lương thiện phải cam chịu khổ cực. Qua diễn biến tâm lý ấy, Nam Cao đã thể hiện một con người đầy lòng trắc ẩn, hiếu thảo, nhân hậu nhưng bị hiện thực nghèo đói làm cho bất lực và đau khổ. Ông giáo Thứ vì thế trở thành hình tượng tiêu biểu cho những trí thức nghèo trong xã hội cũ – vừa đáng thương, vừa đáng trân trọng.
câu 2:
Trong thời đại công nghệ phát triển mạnh mẽ, mạng xã hội và trí tuệ nhân tạo (AI) đang ngày càng ảnh hưởng sâu sắc đến cách con người nhìn nhận bản thân và thế giới xung quanh. Những ứng dụng chỉnh sửa khuôn mặt, đặc biệt là các hiệu ứng làm đẹp trên Tik Tok, đã khiến nhiều người dần đánh mất sự tự tin vào vẻ đẹp thật của chính mình. Trước thực tế ấy, năm 2023, thương hiệu Dove đã khởi xướng chiến dịch “Turn Your Back” (Quay lưng lại) – kêu gọi mọi người, nhất là phụ nữ, hãy quay lưng với những “vẻ đẹp ảo” do công nghệ tạo ra, để tôn vinh vẻ đẹp chân thật, không chuẩn mực. Thông điệp này không chỉ có giá trị nhân văn sâu sắc mà còn mang ý nghĩa thức tỉnh con người trong hành trình đi tìm bản ngã.
Trước hết, Dove muốn khẳng định rằng vẻ đẹp không thể bị đo lường hay giới hạn bởi bất kỳ tiêu chuẩn nào. Mỗi người sinh ra đều có những đường nét, sắc thái riêng – đó chính là điều làm nên sự đa dạng và phong phú của thế giới này. Tuy nhiên, các hiệu ứng làm đẹp của AI lại cố gắng “chuẩn hóa” khuôn mặt con người: da trắng hơn, mắt to hơn, mũi cao hơn, cằm V-line hơn... Khi chạy theo những khuôn mẫu ấy, con người dần đánh mất cá tính và nét riêng biệt vốn có. Thông điệp của Dove vì vậy mang tính phản biện mạnh mẽ: đừng để công nghệ quyết định bạn là ai hay bạn đẹp thế nào.
Hơn thế nữa, chiến dịch “Turn Your Back” còn là lời kêu gọi tự yêu thương và trân trọng bản thân. Trong một xã hội luôn đề cao ngoại hình, nhiều người – đặc biệt là giới trẻ – cảm thấy tự ti, lo lắng khi mình “không đủ đẹp” theo tiêu chuẩn trên mạng. Nhưng vẻ đẹp thật sự không nằm ở làn da mịn màng hay khuôn mặt hoàn hảo, mà ở sự tự tin, nhân cách và tâm hồn của mỗi người. Khi ta dám đối diện với chính mình, chấp nhận cả những khuyết điểm, ta mới thật sự trở nên đẹp theo cách riêng. Đó cũng chính là “vẻ đẹp không có chuẩn mực” mà Dove hướng tới.
Thông điệp này còn mang ý nghĩa xã hội sâu xa: giải phóng con người khỏi áp lực của sự so sánh và phán xét. Khi công nghệ khiến cái đẹp trở nên giả tạo, con người dễ quên đi giá trị thật. “Turn Your Back” nhắc nhở chúng ta quay lưng không chỉ với các hiệu ứng chỉnh sửa, mà còn với những quan niệm sai lệch về cái đẹp – để hướng đến một thế giới nơi mọi người được tôn trọng và yêu thương vì chính con người họ, chứ không phải vì một gương mặt được “lọc” qua hàng chục lớp hiệu ứng.
Chiến dịch của Dove đã lan tỏa trên toàn cầu bởi nó chạm đến nỗi lo và khát vọng chung của con người hiện đại: được sống thật, được là chính mình. Thông điệp “Vẻ đẹp là không có chuẩn mực” không chỉ là một khẩu hiệu quảng cáo, mà là một lời nhắc nhân văn và đầy dũng cảm giữa kỷ nguyên công nghệ số – thời đại mà con người cần học cách yêu bản thân nhiều hơn, và bớt phụ thuộc vào những đánh giá bên ngoài.
Tóm lại, chiến dịch “Turn Your Back” của Dove là một tiếng nói mạnh mẽ khẳng định giá trị của vẻ đẹp tự nhiên và chân thật. Nó giúp chúng ta nhận ra rằng: điều làm nên vẻ đẹp không phải là sự hoàn hảo, mà chính là sự chân thành, tự tin và khác biệt trong mỗi con người. Khi ta dám quay lưng với những khuôn mẫu giả tạo, cũng là lúc ta quay về với vẻ đẹp thật sự – vẻ đẹp của tâm hồn và của chính bản thân mình.
câu 1: - văn bản trên được kể theo ngôi thứ ba.
câu 2: - Điểm nhìn trong đoạn trích trên chủ yếu là điểm nhìn bên trong của nhân vật Thứ. Người kể chuyện đã nhập thân vào suy nghĩ, cảm xúc, nội tâm và cái nhìn của nhân vật Thứ để miêu tả và phân tích lại.
- Tác dụng của điểm nhìn:
+ Giúp cho người đọc trực tiếp chứng kiến những day dứt, dằn vặt, mâu thuẫn nội tâm, nỗi " hoảng hốt " về tương lai và sự " sợ hãi " về cuộc sống vô nghĩa của Thứ. Làm nổi bật trình tự ý thức sâu sắc nhưng bất lực của nhân vật.
+ Tăng tính hiện thực và chiều sâu tâm lý
+ Gợi sự đồng cảm và thấu hiểu từ người đọc đối với bi kịch của con người " sống mòn ".
câu 3: Đoạn văn:" Nhưng y vừa ăn, vừa nghĩ ngợi gần xa thế nào mà nước mắt ứa ra. Miếng cơm nghẹn lại, y phải duỗi cổ ra để nuốt đi. Và thiếu một chút nữa là y đã òa lên khóc..."
- Lí do nước mắt của Thứ ứa ra khi đang ăn là đỉnh điểm của nỗi đau khổ và sự day dứt tột cùng. Thứ quá thương cho cảnh nghèo khó của gia đình tất cả mọi người phải chịu đói, chịu khổ, nhịn ăn để cho mình. Anh cảm thấy xấu hổ, day dứt và bất lực khi muốn nhường cơm cho mọi người nhưng chẳng thể. Thứ nhận ra bi kịch của người nghèo dù cố gắng, họ vẫn mãi luẩn quẩn trong đói khát, túng quẫn và sự nhẫn nhịn. Giọt nước mắt ấy là chứng minh cho những nỗi đau, nỗi thương thân, thương người và sự tỉnh ngộ đắng cay về cuộc đời " sống mòn ", vô vọng.
câu 4: Thông qua nhân vật ông giáo Thứ, nhà văn Nam Cao đã phản ánh:
- Hiện thực xã hội Việt Nam trước cách mạng Tháng Tám 1945: Cuộc sống tù túng, bế tắc của tầng lớp trí thức nghèo, vì mưu sinh mà bị vùi dập đến mức " sống mòn ", "chết mòn " cả thể xác lẫn tâm hồn.
- Bi kịch của những người tri thức mà vô cùng bất bực: Thứ có tri thức, có lòng tự trọng, có tình thương, nhưng lại bị đói nghèo và bổn phận đè nặng, khiến anh không thể sống đúng với ước mơ và nhân cách của mình.
- Cuối cùng, là phản ánh giá trị nhân đạo sâu sắc: Nhà văn Nam Cao cảm thông sâu sắc cho những con người nhỏ, luôn phải chịu khổ cức, nhục nhã trong xã hội. Đồng thời phê phán xã hội tàn nhẫn, bất công đã làm tan biến đi lý tưởng và phẩm chất của họ.