Dương Trúc Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu1:Trong đoạn trích, Nam Cao đã khắc họa rất tinh tế diễn biến tâm lý của ông giáo Thứ qua một bữa cơm nghèo. Khi nhìn bát cơm được ưu tiên đem phần cho mình, Thứ không chỉ nghĩ tới cái đói của bản thân mà còn nghĩ tới những người trong gia đình cũng đang nhịn. Y toan nhường cho bà, cho mẹ, cho vợ hoặc các em, nhưng ai cũng gạt đi. Tình thương dâng lên khiến Thứ cảm thấy thẹn thùng, không dám để ai biết rằng mình đang xúc động vì gia đình. Y đành lặng lẽ ăn một mình, nhưng càng ăn thì nước mắt càng ứa ra, miếng cơm nghẹn lại. Đó không chỉ là nước mắt của cái đói mà là nước mắt của tình thương và tủi phận. Qua những biến chuyển nội tâm ấy, ông giáo Thứ hiện lên là người trí thức nghèo nhưng giàu lương tri, giàu tình nghĩa và có lòng tự trọng. Nam Cao qua đó đã phản ánh nỗi khổ tinh thần của con người nghèo trước Cách mạng, đồng thời khẳng định trong cảnh khốn cùng, nhân phẩm chân chính vẫn có thể sáng lên.
Câu 2
Ngày nay, khi lên mạng xã hội, chúng ta dễ bắt gặp rất nhiều khuôn mặt giống nhau: da mịn như photoshop, mắt to long lanh, mũi cao thẳng… Những “tiêu chuẩn vẻ đẹp” ấy khiến nhiều người, nhất là con gái, cảm thấy tự ti với ngoại hình thật của mình và phải dùng filter hay app chỉnh sửa để trông “đẹp đúng chuẩn”. Giữa bối cảnh đó, vào năm 2023, Dove đã tung ra chiến dịch “Turn your back” (Quay lưng lại) kêu gọi mọi người từ chối các hiệu ứng chỉnh mặt AI và trân trọng vẻ đẹp tự nhiên. Thông điệp “Vẻ đẹp không có chuẩn mực” của Dove nhanh chóng lan tỏa và tạo hiệu ứng tích cực trên toàn thế giới. Điều đó khiến em suy nghĩ rất nhiều về chuyện: rốt cuộc, cái đẹp có thật sự được quyết định bởi một khuôn mẫu chung, hay chính nét tự nhiên còn chút khiếm khuyết mới làm nên vẻ đẹp duy nhất của mỗi con người?
Trong thời đại số, con người đang sống trong một thực tại nơi “gương mặt thật” dần trở thành thứ bị che lấp. Filter, AI chỉnh sửa khuôn mặt, chuẩn sắc đẹp lan truyền trên TikTok khiến nhiều người không còn đủ can đảm soi mình trong gương nếu không qua một lớp “lọc”. Chỉ một cú chạm là có thể xoá sạch tàn nhang, kéo nhỏ chiếc cằm, làm thẳng sống mũi, sáng bừng đôi mắt những “phẫu thuật tức thời” diễn ra trong tích tắc mà không ai gọi tên. Sự đánh tráo này lặng lẽ nhưng triệt để: ta quen nhìn phiên bản giả của mình và dần xa lạ với khuôn mặt nguyên bản. Chính trong bối cảnh ấy, chiến dịch “Turn your back” của Dove vang lên như một lời cảnh tỉnh: quay lưng không phải với công nghệ, mà với ảo tưởng về một “vẻ đẹp chuẩn”. Thật ra, việc con người lao vào chỉnh sửa không chỉ do “thích đẹp”. Gốc rễ nằm ở hệ giá trị xã hội âm thầm áp đặt: đẹp thì được khen, khác biệt thì bị xem là lỗi, và không hợp chuẩn thì bị loại ra khỏi “vòng nhìn thấy”. Filter không có tội cái ác nằm trong ánh nhìn phán xét. Chỉ một bình luận “Mũi gì kỳ vậy?”, “Da xấu thế!” đủ đóng đinh vào đầu một cô gái mới 15 tuổi rằng cô “không được phép xuất hiện” nếu chưa qua chỉnh sửa. Khi so sánh trở thành thước đo giá trị bản thân, con người không còn sống cho mình mà sống trong nỗi lo bị chê. Filter, xét đến cùng, chỉ là công cụ hợp thức hóa nỗi sợ bị nhìn thấy bằng nguyên bản. Nhưng cái giá phải trả cho cuộc chạy trốn ấy không hề nhỏ. Khi não bộ liên tục nhìn thấy mình “đẹp hơn mình”, bản gốc bị mặc định là “sai” và đáng bị sửa. Từ đó, lòng tự trọng bị bào mòn, sự tự tin bị rút cạn. Nhiều bạn trẻ không dám bật camera khi học online, không dám đi chơi nếu chưa makeup, không dám đăng ảnh không filter bởi họ sợ người khác nhìn thấy mình “không giống trong ảnh”. Đỉnh điểm là khi một người bắt đầu ghét cả khuôn mặt tự nhiên của mình đó không chỉ là câu chuyện thẩm mỹ, mà là cú sụp đổ của căn tính: ta đánh mất quyền được là chính ta ngay trên gương mặt của mình. Thông điệp “vẻ đẹp không có chuẩn mực” của Dove vì thế không phải chiêu trò quảng cáo, mà là một mệnh đề nhân bản. Bởi chỉ đồ vật mới cần chuẩn, còn con người sinh ra để khác nhau. Một nốt ruồi nhỏ, một làn da rám nắng, một chiếc mũi không thẳng… không làm giảm giá trị ai; ngược lại, chúng là “dấu chỉ định danh” của một đời sống không sao chép. Trong thế giới nơi AI có thể sinh ra hàng triệu gương mặt “hoàn hảo giống nhau”, chính sự không hoàn hảo thật mới làm ta duy nhất. Muốn chấm dứt cuộc “đào thoát khỏi chính mình”, giải pháp không chỉ là bớt dùng filter mà là đổi lại la bàn giá trị sống: từ “tôi phải giống chuẩn” sang “tôi có giá trị cả khi chẳng giống ai”. Gia đình và nhà trường cần đổi cách nói năng: thay vì phán xét ngoại hình, hãy dạy con trẻ thấy phẩm giá nằm ở trí tuệ, nhân cách, sự tử tế. Và mỗi người có thể bắt đầu từ những hành động nhỏ nhưng can đảm: đăng một tấm ảnh không filter, dám xuất hiện bằng gương mặt thật, dám hiện diện thay vì ngụy trang. Dove không kêu gọi thế giới quay lưng với công nghệ họ kêu gọi quay lưng với tâm lý tự chối bỏ bản thân. Khi một người đủ bình tĩnh nhìn thẳng vào gương và nói: “Đây là tôi và tôi không cần sao chép ai”, thông điệp ấy mới thật sự hoàn tất trong đời sống. Bởi đôi khi, dũng cảm nhất không phải là chỉnh sửa để giống cái đẹp người ta tung hô, mà là dám chấp nhận vẻ đẹp riêng mà không một thuật toán nào có thể thay thế.
Chiến dịch “Turn your back” của Dove vì thế không chỉ dừng lại ở một clip quảng cáo gây chú ý, mà là lời nhắc nhở mạnh mẽ về quyền được là chính mình trong thời đại bị chuẩn hoá ngoại hình. Nó đặt lại một câu hỏi tưởng đơn giản nhưng ai cũng né tránh: ta muốn sống như bản gốc hay một bản sao được số đông chấm điểm? Khi con người dám đối diện với gương mặt thật và chấp nhận cả những “không hoàn hảo”, họ không chỉ tìm lại sự tự tin mà còn giành lại chủ quyền đối với bản dạng của chính mình. Và có lẽ, trong một thế giới đầy những khuôn mặt được tạo bằng thuật toán, can đảm lớn nhất không phải là đẹp lên cho hợp chuẩn, mà là đứng yên với vẻ đẹp riêng một vẻ đẹp không cần xin phép ai để tồn tại.
Câu 1 ngôi thứ 3
Câu2 điểm nhìn bên trong
- Tác dụng cho thấy rõ nỗi khổ tinh thần tinh vi và thấm thía chứ không chỉ khổ vật chất. Người đọc nhìn thế giới từ bên trong Thứ, cảm cái nhục, cái xót xa và bất lực đến tận cùng.
Câu 3Nước mắt ứa ra khi ăn cơm vì:Bị dằn vặt bởi tự trọng và tình thương: muốn nhường nhưng không thể; muốn ăn cũng không đành; đói vẫn phải cố nuốt mà thấy như mình đang ăn phần sống của người khác.
Câu 4Bi kịch tinh thần của trí thức nghèo: sống giữa đói khổ khiến nhân cách bị thử thách, yêu thương cũng hóa thành dằn vặt
-Thực trạng xã hội trước Cách mạng: cái nghèo triền miên phá hủy dần phẩm giá con người, biến miếng ăn thành bi kịch nhân tính
-Đồng thời khẳng định: trong cùng cực vẫn còn sáng lấp lánh của tình thương và lương tri, cho thấy phẩm chất tốt đẹp của con người lao điêu đứng.