Tô Phương Vi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Tô Phương Vi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1. Tâm lý nhân vật ông giáo Thứ ban đầu là chán nản với cuộc đời, muốn bỏ công việc làm công chức, nghĩ đến cuộc sống ở quê mỗi ngày làm việc chỉ vì mấy bữa cơm ngoài ra chẳng hề có một cái lạc thú gì khác nữa. Sau đó, ông nghĩ về gia đình mình thấy phải lo toang quá nhiều thứ vì là con cả nên ông lo hết việc này đến việc khác, cảm thấy đời mình chỉ có thể khổ hơn, không có thể sướng hơn nữa, đầy mỏi mệt với cuộc sống. Nhưng khi trải qua hai bữa cơm trong ngày suy nghĩ trong ông hoàn toàn thay đổi, ông sót thương cho người thân máu mũ, đau lòng trước cuộc sống khốn khổ của gia đình, ông thấy có lỗi vì mình ăn sung mặt sướng còn người thân thì nghèo đói khổ cực, ông không trách số phận chỉ chắc mình không vùng dậy trước số phận cứ để cho nó đè ép qua từng ngày. Từ đó ta thấy được nhân vật Thứ tuy là người không có chí tiến thủ, chán nản với cuộc đời nhưng luôn yêu thương, quan tâm gia đình, có thể vùng dậy thay đổi cuộc đời vì gia đình người thân và cả chính mình, là người có ý chí vững vàng khó bị đánh rục bởi số phận nghiệt ngã, bị tráng.

2. Thông điệp "Vẻ đẹp là không có chuẩn mực" của Dove đã mang đến cho em rất nhiều luồng suy nghĩ khác nhau. Em cảm thấy đây là một thông điệp vô cùng ý nghĩa và sâu sắc.

Không ai là hoàn hảo trên cuộc đời này cả, mỗi người sẽ có một vẻ đẹp một khuyết điểm của riêng mình, đừng nên dùng những công cụ công nghệ để thay đổi cái vẻ đẹp vốn có đó hay che lấp đi những khuyết điểm đã tồn tại. Bởi vì nó sẽ làm mất đi giá trị của con người, mất đi cái vẻ đẹp tự nhiên vốn có ban đầu thay vào đó là một vẻ đẹp không tì vết nó quá hoàn hảo. Hoàn hảo đôi khi cũng chưa chắc là một vẻ đẹp, đẹp là khi bản thân mình cảm thấy mình không tự ti và tự tin trước mọi người đó là lúc mình đẹp nhất. Đừng nên sử dụng công nghệ để thay đổi bất cứ cái gì trên cơ thể mình chỉ vì có khuyết điểm chỉ vì sự xấu xí, vẻ đẹp là không có chuẩn mực, vẻ đẹp là tự bản thân mình cảm nhận tự bản thân mình nhìn nhận điều đó không phải là những ý kiến mà người khác đóng góp cho mình.

Mình sống vì bản thân mình không phải sống vì người khác, nên hãy cứ là chính mình, dù bản thân có đẹp hay xấu dù có khuyết điểm đi chăng nữa chúng mình sẽ dùng thời gian để lấp đi những khuyết điểm đó. Hàng ngày trau dồi bản thân, phát triển bản thân để biến những khuyết điểm đó trở nên hoàn hảo hơn. Và chắc hẳn phiên bản đẹp nhất của chúng ta chính là phiên bản chúng ta ở tương lai.

Tóm lại, vẻ đẹp là không có chuẩn mực, không có thước đo hay khuôn khổ nào cho vẻ đẹp. Dù có khuyết điểm cũng hãy tự tin vững vàng sống ở hiện tại nghĩ về tương lai, đừng quá vướng bận với những khuyết điểm đó làm ảnh hưởng đến tấm lý, công việc cuộc sống.

1. Ngôi kể: ngôi kể thứ 3

2. Điểm nhìn: của người kể chuyện

Tác dụng: giúp khai thác được sâu về đời sống tâm lí của nhân vật Thứ, đồng thời giúp người đọc có cái nhìn khách quan về câu chuyện dựa trên nhiều khía cạnh từ đó hiểu được ý nghĩa câu chuyện và thông điệp tác giải muốn truyền tải.

3. Nước mắt của Thứ lại ứa ra khi ăn cơm là vì Thứ thương bà, thương mẹ, thương vợ, thương các em quá đến nỗi không ăn được nhưng cũng đành nuốt, Thứ chợt nhận ra bà Thứ, mẹ Thứ, vợ Thứ, các em Thứ thật là khổ, phải sống trong hoàn cảnh nghèo đói 1 ngày 1 bữa ăn nhưng toàn ăn với rau, có món ngon điều đùng đẩy qua cho Thứ sợ Thứ đói. Thứ cảm thấy có lỗ khi mình ăn uống sung túc đầy đủ thì người nhà ở sau mình phải sống khổ sở chật vật chóng chọi với cái nghèo cái đói bần cùng của số phận.

4. Nhà văn Nam Cao muốn phản ánh một cuộc sống đói nghèo gay gắt của xã hội thời xưa đồng thời cũng là sự nhẫn nhịn của con người trước số phận. Đói nghèo đến nổi bần cùng, nhường nhịn đồ ăn thức uống cho nhau có món ngon cũng không dám ăn, cuộc sống khổ cực, tù túng nhưng con người vẫn không dám vùng dậy thay đổi số phận thay đổi cuộc đời. Và ngoài ra nhà văn cũng ca ngợi sự yêu thương đùm bọc lẫn nhau trong gia đình, sự nhường nhịn, sẻ chia những lúc khó khăn.