Dương Gia Bảo
Giới thiệu về bản thân
Câu 1 Đoạn văn "Những dặm đường xuân" của tác giả Băng Sơn kể về chuyện chuẩn bị Tết ở quê mình. Đọc xong, em thấy cảm động vì không khí Tết hồi xưa. Mọi người ai cũng bối rối, gấp gáp lo sắm sửa, từ người buôn bán cho tới người về ăn tết ở nhà. Tác giả tả cảnh mọi người đi mua sắm, chuẩn bị đồ đạc rất thật. Em thích cái đoạn nói về những người nghèo phải lo tính toán sao cho đủ cái Tết, ví dụ như bà cụ móm hay người vợ xa nhà chưa về được. Những cái đó làm mình suy ngẫm nhiều về cuộc sống. Tuy nghèo khó, nhưng ai cũng hi vọng vào một cái tết ấm áp, vui vẻ. Bài này cho thấy dù cuộc sống khó khắn nhưng tình cảm gia đình và tình làng nghĩa xóm thì luôn trọn vẹn trong ngày Xuân. Câu 2 Văn hoá dân tộc là cái cốt lõi của một đất nước. Bây giờ, khi thế giới đang phát triển nhanh và hội nhập, việc giữ gìn những nét đẹp văn hoá cổ truyền là một nhiệm vụ quan trọng mà nhất định thế hệ trẻ phải làm. Đầu tiên, phải biết rằng văn hoá là gia tài mà ông cha để lại. Nó không chỉ là áo dài, là phở, là ca hát dân gian thôi đâu, mà nó còn là cách mình ăn ở với nhau, là đạo lý làm người. Nếu mình quên đi cái gốc gác này, thì mình sẽ mất đi cái riêng của mình, dễ bị hòa tan vào văn hoá nước ngoài. Thế hệ trẻ bọn em có trách nhiệm lớn lắm. Trách nhiệm đầu tiên là phải tìm hiểu cho kĩ. Chứ không phải cứ thấy cái gì cổ là bỏ qua. Phải học lịch sử, phải biết tại sao mình lại có những ngày lễ hội đó. Ví dụ như tết nguyên đán, phải biết ý nghĩa của nó. Thứ hai, là phải thực hành và làm mới nó. Mấy bạn trẻ ngày nay có thể dùng mạng xã hội để quản bá các trò chơi dân gian, hoặc làm nhạc có chất liệu truyền thống để mọi người thấy là văn hoá không hề cũ kĩ mà còn rất sáng tạo và gần gũi đến các bạn trẻ. Không thì chúng ta có thể mở rộng bằng cách học nhiều ngôn ngữ, giao tiếp và quản bá với các nước khác về truyền thống, những cái đẹp cái hay của nước mình cho nước ngoài. Từ đó có thể phát triển và mở rộng hơn, giúp ích rất nhiều cho xã hội, con cháu chúng ta sau này. Nói chung, gìn giữ văn hoá dân tộc không phải là việc của riêng ai, nhưng thế hệ trẻ phải là người đi đầu. Mình phải yêu quý và tự hào về những gì mình có, thì mới có thể bảo tồn nó vững bền cho mai sau được. Thế hệ trẻ phải có ý thức sâu sắc về điều này
Câu 1 Đoạn văn "Những dặm đường xuân" của tác giả Băng Sơn kể về chuyện chuẩn bị Tết ở quê mình. Đọc xong, em thấy cảm động vì không khí Tết hồi xưa. Mọi người ai cũng bối rối, gấp gáp lo sắm sửa, từ người buôn bán cho tới người về ăn tết ở nhà. Tác giả tả cảnh mọi người đi mua sắm, chuẩn bị đồ đạc rất thật. Em thích cái đoạn nói về những người nghèo phải lo tính toán sao cho đủ cái Tết, ví dụ như bà cụ móm hay người vợ xa nhà chưa về được. Những cái đó làm mình suy ngẫm nhiều về cuộc sống. Tuy nghèo khó, nhưng ai cũng hi vọng vào một cái tết ấm áp, vui vẻ. Bài này cho thấy dù cuộc sống khó khắn nhưng tình cảm gia đình và tình làng nghĩa xóm thì luôn trọn vẹn trong ngày Xuân. Câu 2 Văn hoá dân tộc là cái cốt lõi của một đất nước. Bây giờ, khi thế giới đang phát triển nhanh và hội nhập, việc giữ gìn những nét đẹp văn hoá cổ truyền là một nhiệm vụ quan trọng mà nhất định thế hệ trẻ phải làm. Đầu tiên, phải biết rằng văn hoá là gia tài mà ông cha để lại. Nó không chỉ là áo dài, là phở, là ca hát dân gian thôi đâu, mà nó còn là cách mình ăn ở với nhau, là đạo lý làm người. Nếu mình quên đi cái gốc gác này, thì mình sẽ mất đi cái riêng của mình, dễ bị hòa tan vào văn hoá nước ngoài. Thế hệ trẻ bọn em có trách nhiệm lớn lắm. Trách nhiệm đầu tiên là phải tìm hiểu cho kĩ. Chứ không phải cứ thấy cái gì cổ là bỏ qua. Phải học lịch sử, phải biết tại sao mình lại có những ngày lễ hội đó. Ví dụ như tết nguyên đán, phải biết ý nghĩa của nó. Thứ hai, là phải thực hành và làm mới nó. Mấy bạn trẻ ngày nay có thể dùng mạng xã hội để quản bá các trò chơi dân gian, hoặc làm nhạc có chất liệu truyền thống để mọi người thấy là văn hoá không hề cũ kĩ mà còn rất sáng tạo và gần gũi đến các bạn trẻ. Không thì chúng ta có thể mở rộng bằng cách học nhiều ngôn ngữ, giao tiếp và quản bá với các nước khác về truyền thống, những cái đẹp cái hay của nước mình cho nước ngoài. Từ đó có thể phát triển và mở rộng hơn, giúp ích rất nhiều cho xã hội, con cháu chúng ta sau này. Nói chung, gìn giữ văn hoá dân tộc không phải là việc của riêng ai, nhưng thế hệ trẻ phải là người đi đầu. Mình phải yêu quý và tự hào về những gì mình có, thì mới có thể bảo tồn nó vững bền cho mai sau được. Thế hệ trẻ phải có ý thức sâu sắc về điều này