Đào Tiền Bích Ân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1
Bài làm
Nhân vật anh gầy trong truyện “Anh béo và anh gầy” là một con người nhỏ nhen và hèn yếu trong cách cư xử. Lúc đầu, khi gặp lại bạn cũ, anh rất vui mừng, nói chuyện tự nhiên và thân thiết như ngày xưa. Nhưng khi biết anh béo giờ là quan chức cấp cao, anh gầy liền đổi hẳn thái độ: mặt tái đi, người rúm ró, nói năng khúm núm, gọi bạn là “quan lớn”, “quan trên”. Chỉ một thông tin nhỏ đã khiến anh ta đánh mất sự tự nhiên và tình bạn chân thành. Điều đó cho thấy anh gầy là người trọng địa vị, coi thường bản thân và sống thiếu lòng tự trọng. Qua hình tượng này, nhà văn Sê-khốp muốn phê phán thói nịnh bợ, hèn kém, đồng thời nhắc nhở chúng ta phải biết giữ nhân cách và cư xử chân thành, dù ở bất kỳ hoàn cảnh nào.
Câu 2:
Bài làm
Trong cuộc sống, ai cũng sẽ gặp những điều chưa như ý. Có người chỉ thấy những điều tiêu cực và than phiền, nhưng cũng có người chọn cách nhìn nhận lạc quan, tích cực hơn. Câu nói “Chúng ta có thể phàn nàn vì bụi hồng có gai hoặc vui mừng vì bụi gai có hoa hồng” khiến em nhận ra rằng: cách ta nhìn nhận vấn đề quan trọng hơn bản thân vấn đề đó, vì nó quyết định niềm vui và thái độ sống của mỗi người.
Câu nói muốn nhắn gửi rằng, cùng một sự việc nhưng mỗi người lại có thể nhìn theo hướng khác nhau. Người bi quan sẽ thấy khó khăn, còn người lạc quan lại nhìn thấy cơ hội. Nếu chỉ thấy “gai” thì cuộc sống sẽ toàn đau đớn và thất vọng, nhưng nếu nhìn thấy “hoa hồng”, ta sẽ biết trân trọng cái đẹp dù trong hoàn cảnh khó khăn. Trong thực tế, có rất nhiều người biết chọn cách nhìn tích cực. Ví dụ, khi học tập mà gặp điểm kém, có bạn sẽ buồn bã và bỏ cuộc, nhưng cũng có bạn coi đó là động lực để cố gắng hơn. Khi thất bại, nếu ta chọn cách học hỏi từ sai lầm, ta sẽ trưởng thành hơn. Chính vì thế, cách nhìn nhận tích cực giúp con người mạnh mẽ, tự tin và yêu đời hơn. Tuy nhiên, để làm được điều đó không dễ. Ai cũng có lúc buồn và mệt mỏi, nhưng điều quan trọng là ta phải học cách vượt qua và không để cảm xúc tiêu cực chi phối. Người biết nhìn cuộc sống bằng ánh mắt tích cực sẽ luôn tìm thấy niềm vui dù trong hoàn cảnh nào.
Câu nói trên đã giúp em hiểu rằng, hạnh phúc không nằm ở hoàn cảnh mà nằm ở cách chúng ta nhìn nhận cuộc sống. Nếu ta chọn cách sống lạc quan, yêu đời, ta sẽ luôn thấy “hoa hồng” trong mọi “bụi gai”. Vì vậy, mỗi người hãy tập cho mình thói quen nhìn mọi việc một cách tích cực, để cuộc sống luôn đầy ý nghĩa và tươi đẹp hơn.
Câu 1.
Thể loại của văn bản:Truyện ngắn.
Câu 2
“Anh gầy bỗng dưng tái mét mặt, ngây ra như phỗng đá, nhưng lát sau thì anh ta toét miệng cười mặt mày nhăn nhúm; dường như mắt anh ta sáng hẳn lên. Toàn thân anh ta rúm ró, so vai rụt cổ khúm núm… Cả mấy thứ va-li, hộp, túi của anh ta như cũng co rúm lại, nhăn nhó… Chiếc cằm dài của bà vợ như dài thêm ra; thằng Na-pha-na-in thì rụt chân vào và gài hết cúc áo lại…”
- Đoạn này cho thấy rõ sự thay đổi thái độ của anh gầy và cả gia đình khi biết bạn mình là quan chức cấp cao, từ thân mật chuyển sang khúm núm, sợ sệt.
Câu 3.
Tình huống truyện: Hai người bạn thân thuở nhỏ một người béo, một người gầy tình cờ gặp lại nhau sau nhiều năm xa cách. Cuộc gặp gỡ vui vẻ ban đầu đã trở nên gượng gạo khi anh gầy biết anh béo có địa vị xã hội cao hơn mình.
Câu4
-Trước khi biết: Anh gầy rất thân mật, vui mừng, nói chuyện cởi mở, tự nhiên, thậm chí còn trêu đùa bạn như ngày xưa
- Sau khi biết: Anh ta lập tức thay đổi thái độ, trở nên khúm núm, sợ sệt, gọi bạn là “quan trên”, “quan lớn”, dùng lời nói lễ phép quá mức, tỏ ra hèn hạ, nịnh bợ.
->Sự thay đổi ấy cho thấy anh gầy là người trọng địa vị, hèn yếu và giả tạo, làm mất đi tình bạn chân thành.
Câu 5.
Nội dung của văn bản:Truyện phê phán thói hèn hạ, khúm núm, trọng quyền thế và danh lợi của con người trong xã hội cũ, đồng thời ca ngợi tình bạn chân thành, bình đẳng thứ tình cảm không nên bị chi phối bởi địa vị hay quyền lực.
Câu 1.
Thể loại của văn bản: Truyện ngắn.
Câu 2.
Đề tài của văn bản: Tình bạn hồn nhiên, trong sáng của hai cô bé học sinh tiểu học trong những ngày cận Tết.
Câu 3.
Nhận xét về cốt truyện của văn bản:Cốt truyện đơn giản, nhẹ nhàng, xoay quanh những tình huống rất đời thường – chuyện hai cô bé nói với nhau về áo Tết. Tuy giản dị nhưng lại bộc lộ sâu sắc tình cảm chân thành và lòng nhân hậu của trẻ thơ.
Câu 4.
Chi tiết tiêu biểu nhất của văn bản:Chi tiết bé Em quyết định không mặc chiếc áo đầm hồng mới để bạn không thấy tủi thân.
Vì chi tiết này thể hiện rõ nhất tấm lòng nhân hậu, sự quan tâm và tình bạn chân thành, biết nghĩ cho người khác của bé Em. Đây là điểm sáng làm nổi bật ý nghĩa nhân văn của câu chuyện.
Câu 5.
Văn bản thể hiện tình bạn trong sáng, hồn nhiên và giàu yêu thương giữa hai cô bé. Dù hoàn cảnh khác nhau, các em vẫn biết nghĩ cho nhau, trân trọng nhau — qua đó gợi ra bài học về lòng nhân ái, sự sẻ chia và tình người trong cuộc sống
Câu 1:
Bài làm
Trong truyện “Áo Tết” của Nguyễn Ngọc Tư, em rất thích tình bạn giữa bé Em và Bích. Hai bạn có hoàn cảnh khác nhau nhưng luôn quan tâm và thương nhau thật chân thành. Qua cách kể chuyện đan xen giữa hai điểm nhìn, em thấy được rõ hơn cảm xúc của từng nhân vật. Ở góc nhìn của bé Em, em cảm nhận được sự hồn nhiên, biết nghĩ cho bạn khi bé quyết định không mặc chiếc áo đầm hồng mới để Bích không buồn. Còn ở góc nhìn của Bích, em thấy được tấm lòng trong sáng, luôn trân trọng tình bạn của bé Em dù nhà mình nghèo hơn. Cách kể ấy làm câu chuyện trở nên tự nhiên và xúc động hơn. Tình bạn của hai bạn nhỏ khiến em hiểu rằng, tình bạn thật sự không nằm ở vật chất mà ở sự chân thành, biết quan tâm và chia sẻ với nhau.
Câu 2
Bài làm
Mahatma Gandhi từng nói: “Tài nguyên thiên nhiên không phải là di sản của tổ tiên chúng ta, mà là sự vay mượn từ các thế hệ tương lai.” Câu nói ấy khiến em suy nghĩ nhiều về vai trò quan trọng của tài nguyên thiên nhiên và trách nhiệm của con người trong việc bảo vệ môi trường sống.
Tài nguyên thiên nhiên là những gì có sẵn trong tự nhiên như rừng, nước, khoáng sản, đất đai, không khí… Chúng là nền tảng để con người tồn tại và phát triển. Nhờ có tài nguyên thiên nhiên mà chúng ta có lương thực để ăn, nước để uống, gỗ để làm nhà và khoáng sản để chế tạo ra những vật dụng phục vụ đời sống. Không có tài nguyên thiên nhiên, cuộc sống con người sẽ không thể duy trì. Vì thế, tài nguyên chính là “nguồn sống” quý giá mà Trái Đất ban tặng cho chúng ta.
Thế nhưng, hiện nay con người đang khai thác và sử dụng tài nguyên một cách thiếu ý thức. Nhiều cánh rừng bị tàn phá, sông suối bị ô nhiễm, không khí ngày càng ngột ngạt. Con người chỉ nghĩ đến lợi ích trước mắt mà quên rằng mình đang hủy hoại tương lai. Khi thiên nhiên bị tổn thương, hậu quả sẽ quay lại với chính chúng ta: khí hậu thay đổi, thiên tai, hạn hán, lũ lụt, dịch bệnh ngày càng nhiều. Lời nói của Gandhi là lời cảnh tỉnh, nhắc nhở chúng ta rằng tài nguyên thiên nhiên không phải là tài sản của riêng ai, mà là món nợ mà chúng ta đang vay từ thế hệ mai sau.
Để bảo vệ tài nguyên thiên nhiên, em nghĩ mỗi người cần có ý thức và hành động cụ thể. Chúng ta nên tiết kiệm điện, nước, không xả rác bừa bãi, trồng cây xanh và bảo vệ rừng. Ở trường học, thầy cô và học sinh có thể tổ chức những buổi tuyên truyền, dọn vệ sinh, hoặc tái chế rác thải nhựa để lan tỏa thông điệp sống xanh. Nhà nước cũng cần có biện pháp nghiêm khắc với những hành vi phá rừng, khai thác bừa bãi và khuyến khích sử dụng năng lượng sạch như năng lượng mặt trời, gió, nước.
Em nghĩ rằng, nếu mỗi người đều biết trân trọng và giữ gìn tài nguyên thiên nhiên, Trái Đất của chúng ta sẽ xanh hơn, sạch hơn và đáng sống hơn. Bảo vệ tài nguyên thiên nhiên chính là bảo vệ sự sống của con người hôm nay và mai sau. Chúng ta hãy sống có trách nhiệm hơn để khi trả lại “khoản vay” ấy cho thế hệ tương lai, họ vẫn có một hành tinh tươi đẹp để tiếp tục xây dựng và phát triển.