Nguyễn Kim Ngân
Giới thiệu về bản thân
Câu 1: những đoạn nói về trẻ em và tuổi thơ:
“Về mặt này chúng ta không thể không ca tụng các em bé. Bởi trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm…”“Chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu…”“Bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật.”
“Nói cách khác, con người ta vốn là nghệ thuật, vốn giàu lòng đồng cảm.”
“Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người!…”
-Vì trẻ em là biểu tượng của sự trong sáng,hồn nhiên và giàu lòng đồng cảm tự nhiên
câu 2:cả trẻ em và tác giả đều giàu lòng đồng cảm với sự vật xung quanh mình
điểm tương đồng:
họ đều nhạy cảm và dễ rung động trước những cái đẹp dù nhỏ bé
có tâm hồn trong sáng,tự nhiên,dễ xúc động
cả hai đều nhìn thế giới với đôi mắt ngây thơ,mới mẻ không bị ràng buộc giữa lợi ích hay lý trí thực dụng
hình thành trên cơ sỏ:
cơ sở của sự khâm phục và trân trọng : nơi longd đồng cảm và sự sáng tạo tồn tại tự nhiên không gò bó.Trẻ em luôn sống thật với cảm xúc yêu thương vô điều kiện ,điều mà người lớn và nhà thơ muốn gìn giữ
câu 1:góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện khác nhau ở những người có nghề nghiệp khác nhau:
nhà khoa học thấy được tính chất và trạng thái của nó
chú thợ mộc: thấy chất liệu
hoạ sĩ: thấy dáng vẻ của nó
câu 2:cái nhìn của hoạ sĩ là cái nhìn về dáng vẻ, hình thức,màu sắc,hình dạng của sự vật không quan tâm đến giá trị thực tiễn của nó
dù là cành cây khô hay bông hoa dại không tên thì trong mắt họ vẫn đẹp đẽ lạ thường.Thế giới trong mắt họ đều bình đẳng,đại đồng
câu 1: tóm tắt
một đứa bé vào phòng người kể chuyện và giúp sắp xếp lại đồ đạc rất tỉ mỉ: lật ngửa đồng hồ, xoay chén trà, chỉnh đôi giày ngay ngắn, treo lại dây tranh… khi được khen, đứa bé nói rằng chỉ vì thấy đồ vật đặt sai nên “bứt rứt không yên”. từ đó, người kể chuyện nhận ra rằng đứa bé có tâm hồn nhạy cảm và yêu cái đẹp, biết để tâm đến sự hài hòa của vạn vật xung quanh. qua việc ấy, tác giả muốn nói rằng nghệ sĩ là người có khả năng đồng cảm sâu sắc — không chỉ với con người mà cả với thiên nhiên, đồ vật vô tri vô giác.
tác giả nhận ra được cái đẹp bắt nguồn từ sự đồng cảm và tinh tế trong tâm hồn con người
câu 2: tác giả có sự đồng cảm rộng và lớn hơn so với người thường, người thường chỉ đồng cảm với con người hay động vật còn tác giả có sự đồng cảm với vạn vật xung quanh cả thiên thiên và đồ vật vô tri vô giác
câu 3:
giúp thu hút người đọc, tạo cảm xúc
giúp trở nên sinh động, dễ hiểu hơn
giúp người đọc hiểu rõ và cảm nhận rõ hơn từng quan điểm,ý nghĩa của bài