Nguyễn Phương Duy
Giới thiệu về bản thân
Bài viết có sức thuyết phục cao nhờ vào các yếu tố sau: -Lập luận chặt chẽ: Tác giả đưa ra các luận điểm rõ ràng, có dẫn chứng cụ thể để chứng minh quan điểm của mình. -Cấu trúc hợp lý: Bài viết được sắp xếp theo trình tự từ lợi ích đến mặt trái và cuối cùng là lời khuyên, tạo sự mạch lạc và dễ hiểu cho người đọc. -Ngôn ngữ gần gũi: Tác giả sử dụng ngôn từ dễ hiểu, gần gũi với cuộc sống hàng ngày, giúp người đọc cảm thấy vấn đề được đề cập không quá xa vời. -Tính thời sự: Chủ đề "điện thoại thông minh và người dùng, ai là ông chủ?" là một vấn đề nóng hổi, thu hút sự quan tâm của nhiều người
Trình tự sắp xếp các luận điểm trong bài viết "Điện thoại thông minh và người dùng, ai là ông chủ?" rất hợp lý và có tính thuyết phục cao. Tác giả bắt đầu bằng việc nêu lợi ích, sau đó chỉ ra mặt trái và kết thúc bằng lời khuyên, giúp người đọc dễ dàng tiếp nhận và hiểu rõ vấn đề.
Vấn đề chính của văn bản là mối quan hệ giữa điện thoại thông minh và người dùng, cụ thể là ai đang kiểm soát ai. Văn bản phân tích sự phụ thuộc ngày càng tăng của con người vào điện thoại thông minh, đặt ra câu hỏi liệu người dùng có thực sự là "ông chủ" hay đang bị công nghệ chi phối.
Câu 1
- Những câu nói về trẻ em và tuổi thơ như:"Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc. Thấy cái đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó lật lại hộ'' , "Tôi phục sát đất tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này''.
- Vì tác giả là 1 nhà văn, hoạ sĩ, một nghệ thuật gia nổi tiếng của Trung Quốc, những sáng tác của ông luôn đề cao tấm lòng thơ trẻ trong cách nhìn đời và thức hành nghệ thuật, tác giả ngưỡng mộ, ngợi ca tấm lòng đồng cảm của trẻ em. Ông muốn được quay lại tuổi thơ, để có thể sống cuộc sống hồn nhiên, hạnh phúc, sống lại thời hoàng kim đã qua trong đời.
Câu 2
-Điểm tương đồng giữa nghệ sĩ và trẻ em là giàu lòng đồng cảm.
- Sự khâm phục, trận trong trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở: phát hiện ra "bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật''
-
- Mỗi người với một nghề nghiệp khác nhau sẽ một gốc nhìn riêng về sự vật.
+Nhà khoa học nhìn thấy tính chất và trạng thái của sự vật.
+ Bác làm vườn nhìn thấy sức sống của sự vật.
+ Anh hoạ sĩ nhìn thấy dáng vẽ của sự vật.
Câu 2
- Cái nhìn của hoạ sĩ khắc hẳn với những người còn lại.
+ Hoạ sĩ chỉ thưởng thức dáng vẻ của sự vật hiện tại, không có mục đích khác.
+ Hoạ sĩ nhìn thấy khía cạnh hình thức, không phải khía cạnh thực tiễn.
Câu 1
- Một cậu bé đã giúp tác giả sắp xếp lại những đồ vật trong phòng như cái đồng hồ, chén trà, đổi giày và dây treo tranh. Khi được tác giả cảm ơn, cậu bé nói rằng mình làm vậy vì thấy chúng bứt rứt không yên và bực bội. Cậu bé đã nhân hoá các đồ vật và đồng cảm với chúng.
- Câu chuyện giúp tác giả nhận ra sự đồng cảm không chỉ giới hạn ở con người và động vật, mà còn có thể mở rộng đến cả đồ vật. Điều này giúp tác giả hiểu được tâm cảnh trước cái đẹp và nhận ra rằng sự đồng cảm là nền tảng của thủ pháp nghệ thuật.
Câu 2
- Người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ:
+Người thường chỉ có thể đồng cảm với đồng loại hoặc động vật.
+Người nghệ sĩ có "lòng đồng cảm bao la quảng đại như tấm lòng trời đất". Sự đồng cảm này là nguồn gốc của sự sáng tạo nghệ thuật.
Câu 3
- Việc đặt ra văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng như sau:
+ Gây ấn tượng và thu hút người đọc.
+Làm cho vấn đề trở nên cụ thể , sinh động.
+ Tăng tính thuyết phục.