Nguyễn Ngọc Chắc
Giới thiệu về bản thân
1. Những đoạn, những câu nói về trẻ em và tuổi thơ trong văn bản:
+Đoạn mở đầu kể về một cậu bé giúp tác giả sắp xếp đồ đạc và thể hiện sự đồng cảm phong phú.
+Đoạn (3) nói về việc họa sĩ đưa tấm lòng mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để miêu tả trẻ em.
+Đoạn (6) khẳng định "Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người!" và nhờ bồi dưỡng về nghệ thuật, chúng ta có thể thấy lại thế giới hạnh phúc, nhân ái và hòa bình ấy.
2. Lý do tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ:
+Tác giả ngưỡng mộ, ngợi ca tấm lòng đồng cảm, sự hồn nhiên, trong sáng của trẻ em.
+Ông cho rằng trẻ em có khả năng đồng cảm tự nhiên, thuần khiết với người khác và vạn vật xung quanh.
+Ông muốn được quay trở lại tuổi thơ, sống lại "thời hoàng kim" đã qua trong đời.
2. Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ:
+Cả hai đều có một tấm lòng đồng cảm bao la, quảng đại.
+Cả hai đều nhìn thế giới bằng con mắt hồn nhiên, trong sáng, không bị định kiến.
+Cả hai đều có khả năng cảm nhận vẻ đẹp ẩn sâu bên trong vạn vật.
Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở:
Tình cảm tự nhiên, thuần túy của một người lớn giàu lòng nhân ái. Sự am hiểu sâu sắc về bản chất của đời sống và của nghệ thuật. Tác giả nhận thấy ở trẻ em những lời dạy hiền minh, đáng suy ngẫm về sự đồng cảm và nghệ thuật.
1. Theo tác giả, mỗi người có một góc nhìn riêng về sự vật dựa trên nghề nghiệp của họ.
-Người làm vườn nhìn cái cây với con mắt thực dụng, quan tâm đến sự sinh trưởng của nó.
-Người thợ mộc nhìn cái cây với con mắt thực dụng, quan tâm đến việc xẻ gỗ để làm đồ dùng.
-Người họa sĩ nhìn cái cây với con mắt thẩm mĩ, quan tâm đến vẻ đẹp của nó như một chủ thể của nghệ thuật.
2. Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới là cái nhìn của một đứa trẻ, của một người có lòng đồng cảm bao la, quảng đại.
Người họa sĩ nhìn sự vật với con mắt trong sáng, hồn nhiên như trẻ nhỏ, không bị những định kiến và thói quen che lấp
Họ có khả năng đồng cảm sâu sắc với đối tượng miêu tả, hòa mình vào chúng để tạo ra những tác phẩm xuất sắc.
Họ nhìn thấy vẻ đẹp ẩn sâu bên trong vạn vật, khám phá mọi vật ở cái chân, thiện, mĩ.
1. Tóm tắt: Tác giả kể câu chuyện về một chú bé vào phòng giúp ông sắp xếp đồ đạc. Khi thấy dây treo tranh trên tường buông thõng, chú bé đã bắc ghế trèo lên giấu vào trong. Tác giả đã cảm phục tấm lòng đồng cảm phong phú của chú bé này. Điều tác giả nhận ra: Câu chuyện đã giúp tác giả nhận ra rằng trẻ em có tấm lòng đồng cảm rất chân thành và tự nhiên, không chỉ với con người mà còn với vạn vật xung quanh như chó mèo, hoa cỏ, chim cá.
2. Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ họ có khả năng đưa tấm lòng của mình về trạng thái hồn nhiên như trẻ nhỏ để miêu tả thế giới, đồng thời họ cũng đặt lòng mình vào biểu cảm của những người khác để khắc họa cuộc sống. Sự đồng cảm của người nghệ sĩ là một phẩm chất không thể thiếu trong sáng tạo nghệ thuật.
3. Việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện giúp thu hút sự chú ý của người đọc, tạo ấn tượng ban đầu và khơi gợi cảm xúc. Câu chuyện đóng vai trò là một dẫn chứng sinh động, cụ thể, giúp người đọc dễ hình dung và tiếp nhận vấn đề nghị luận một cách tự nhiên, gần gũi hơn.