Nguyễn Anh Thư

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Nguyễn Anh Thư
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Theo em, những yếu tố tạo nên sức thuyết phục của văn bản là:

- Những dẫn chứng cụ thể

- Hệ thống luận điểm được sắp xếp một cách hợp lí, khoa học

- Bố cục chặt chẽ

- Sự kết hợp giữa lí lẽ và dẫn chứng

- Có các yếu tố khác bổ trợ như: biểu cảm, tự sự...

- Tóm tắt các luận điểm trong bài viết " Điện thoại thông minh và người dùng, ai là ông chủ?" :

+ Luận điểm 1: Nêu hiện tượng nghiện điện thoại thông minh với vị thế mình là người trong cuộc.

+ Luận điểm 2: Lợi ích và sự tiện lợi của điện thoại thông minh.

+ Luận điểm 3: Thói quen nghiện điện thoại và hậu quả của việc sử dụng điện thoại thông minh quá mức.

+ Luận điểm 4: Hỗ trợ lẫn nhau để quyết tâm từ bỏ thói quen nghiện điện thoại thông minh.

- Nhận xét trình tự sắp xếp của các luận điểm: Các luận điểm được sắp xếp theo trình tự rõ ràng, luận điểm phía trước bổ sung cho luận điểm sau, có tính hỗ trợ tương quan với nhau...

Vấn đề chính của văn bản: Cảnh báo tình trạng nghiện điện thoại thông minh và đưa ra lời kêu gọi mọi người sử dụng điện thoại thông minh một cách phù hợp, hiệu quả để không trở thành nô lệ của nó.

Câu 1:

- Những đoạn văn nói về trẻ em, tuổi thơ: đoạn 1, 5, 6.

- Những câu nói về trẻ thơ:

+ " trẻ em phần lớn rất giàu lòng đồng cảm"

+ " chúng không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thảy sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu,..."

+" tấm lòng chúng chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ "

+ " chúng thường để ý đến những việc mà người lớn không chú tâm đến, phát hiện ra những điểm mà người lớn không phát hiện được "

+ " bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật "

- Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em và tuổi thơ nhằm nhấn mạnh nghệ thuật qua cái nhìn của trẻ em là nghệ thuật chân thật, chân chính nhất và tuổi thơ là lúc chúng ta có thể dễ dàng cảm nhận tư vị của cái đẹp.

Câu 2:

- Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ là giàu lòng đồng cảm. - Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở tác giả phát hiện “bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật”. Trẻ em không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thành sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu. Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hồn nhiên cây cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chung chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều.

Câu 1: Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật của những người có nghề nghiệp khác nhau được thể hiện như sau: - Nhà khoa học: Thấy được tính chất và trạng thái của sự vật. - Bác làm vườn: Thấy sức sống của sự vật. - Chú thợ mộc: Thấy chất liệu của sự vật. - Anh họa sĩ: Thấy dáng vẻ của sự vật

Câu 2: Cái nhìn của người họa sĩ với mọi sự vật trong thế giới là cái nhìn của sự đồng cảm, nhiệt thành, chỉ thưởng thức vẻ đẹp hình thức mà không quan tâm đến giá trị thực tiễn

Câu 1:

- Câu chuyện kể về một cậu bé giúp tác giả sắp xếp lại đồ đạc một cách gọn gàng. Cậu bé đã lật chiếc đồng hồ úp mặt, chuyển chén trà ra phía trước, sắp xếp đôi giày xuôi lại và giấu dây treo tranh vào trong. Khi được hỏi, cậu bé giải thích rằng cậu làm vậy vì thấy những đồ vật đó "bực bội", "không thể uống sữa" hay "không thể nói chuyện được với nhau" nếu ở vị trí không hợp lý.

- câu chuyện giúp tác giả nhận ra rằng đó là một tấm lòng đồng cảm phong phú của cậu bé. Từ đó, tác giả cũng bắt đầu chú ý đến vị trí của đồ vật, tạo điều kiện để chúng được "dễ chịu". Tác giả nhận ra rằng sự sắp xếp này là tâm cảnh trước cái đẹp, là thủ pháp thường dùng trong văn miêu tả và hội họa, và tất cả đều xuất phát từ sự đồng cảm.

Câu 2: Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người bình thường ở chỗ họ có thể đồng cảm với vạn vật, bao gồm cả những vật vô tri vô giác, chứ không chỉ giới hạn ở đồng loại.

Câu 3: Việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng giúp bài văn trở nên hấp dẫn, sinh động và gần gũi hơn với người đọc.