Hồ Lý Thảo Nguyên

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hồ Lý Thảo Nguyên
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu chủ đề: Thuyết phục người khác từ bỏ thói quen thức khuya. - Luận điểm mở đầu: + Thực trạng: Nhiều người, đặc biệt là học sinh, thường xuyên thức rất khuya trong thời gian dài. + Biểu hiện của thói quen: Hay làm bài muộn, xem phim, chơi game, lướt mạng đến tận đêm; đi ngủ không đúng giờ; sáng dậy mệt mỏi, thiếu năng lượng. - Luận điểm bổ sung: + Tác hại của thói quen: Thức khuya gây suy giảm trí nhớ, mệt mỏi, khó tập trung; làm rối loạn đồng hồ sinh học; ảnh hưởng tim mạch và hệ miễn dịch; khiến kết quả học tập và công việc giảm sút. - Luận điểm bổ sung: + Các giải pháp từ bỏ: Đặt giờ đi ngủ cố định; hạn chế thiết bị điện tử trước lúc ngủ; sắp xếp học tập – giải trí vào ban ngày; tạo thói quen thư giãn nhẹ trước khi ngủ; tránh uống cà phê hoặc nước ngọt có caffeine buổi tối. - Đánh giá tổng kết, liên hệ: + Ý nghĩa: Từ bỏ thói quen thức khuya giúp cơ thể khỏe mạnh hơn, tinh thần tỉnh táo, học tập hiệu quả và cuộc sống cân bằng hơn; hình thành lối sống khoa học và có lợi lâu dài cho sức khỏe.

Sức thuyết phục của bài viết được tạo nên nhờ hệ thống lập luận rõ ràng, mạch lạc; các dẫn chứng và tình huống đời sống quen thuộc; sự kết hợp giữa nêu lợi ích và chỉ ra tác hại của điện thoại thông minh; cùng với ngôn ngữ gần gũi, giọng điệu phân tích kết hợp khuyên nhủ. Những yếu tố này giúp người đọc nhận thức rõ vấn đề và tự điều chỉnh cách sử dụng điện thoại của mình.

- Trình tự lập luận trong bài viết được sắp xếp theo hướng từ khái quát đến cụ thể: trước hết tác giả nêu sự phổ biến của điện thoại thông minh và những tiện ích mà nó mang lại; tiếp theo là chỉ ra các tác hại như gây nghiện, làm lãng phí thời gian, ảnh hưởng sức khỏe và quan hệ xã hội; sau đó tác giả phân tích nguyên nhân của sự lệ thuộc; cuối cùng là lời nhắc nhở con người cần biết tự điều chỉnh và làm chủ thiết bị.

- Cách sắp xếp như vậy hợp lý, logic và giúp tăng tính thuyết phục của bài viết.

- Trình tự lập luận trong bài viết được sắp xếp theo hướng từ khái quát đến cụ thể: trước hết tác giả nêu sự phổ biến của điện thoại thông minh và những tiện ích mà nó mang lại; tiếp theo là chỉ ra các tác hại như gây nghiện, làm lãng phí thời gian, ảnh hưởng sức khỏe và quan hệ xã hội; sau đó tác giả phân tích nguyên nhân của sự lệ thuộc; cuối cùng là lời nhắc nhở con người cần biết tự điều chỉnh và làm chủ thiết bị.

- Cách sắp xếp như vậy hợp lý, logic và giúp tăng tính thuyết phục của bài viết.

Câu 1: → Mỗi người, tùy theo nghề nghiệp, sẽ nhìn sự vật dưới một góc độ khác nhau. Ví dụ: + Nhà khoa học nhìn cây ở tính chất, trạng thái, + Người làm vườn thấy sức sống, + Thợ mộc chú ý chất liệu, + Họa sĩ lại cảm nhận dáng vẻ, màu sắc và vẻ đẹp của nó. Qua đó, tác giả cho thấy mỗi nghề có một cách cảm nhận riêng về thế giới.

Câu 2: → Người họa sĩ cảm nhận sự vật bằng tâm hồn nghệ thuật, chú ý đến vẻ đẹp, hình dạng, màu sắc chứ không vì mục đích thực dụng. → Trong mắt họa sĩ, mọi thứ dù nhỏ bé hay tầm thường cũng có vẻ đẹp riêng, đáng được yêu và đồng cảm.

Câu 1:

Tóm tắt: Một đứa bé vào phòng tác giả giúp sắp xếp lại đồ đạc: lật ngửa đồng hồ, đặt lại chén trà, xếp đôi giày, che cửa sổ, dọn đồ gọn gàng... Bé làm vậy vì thấy những vật bị đặt sai vị trí khiến mình “bức bối, không yên”. Điều tác giả nhận ra: Tác giả nhận ra người nghệ sĩ cũng có sự nhạy cảm và rung động mạnh mẽ trước những điều nhỏ bé, bất thường trong cuộc sống – chính cảm xúc đó khiến họ sáng tạo nên nghệ thuật.

Câu 2:

Người nghệ sĩ có tâm hồn nhạy cảm, tinh tế hơn người thường, họ cảm nhận sâu sắc cái đẹp, cái chưa hoàn hảo của cuộc sống và dễ rung động trước những chi tiết nhỏ mà người khác có thể không để ý đến. → Họ không chỉ “thấy” mà còn “cảm” và “thấu hiểu”.

Câu 3:

Cách mở đầu bằng một câu chuyện: +Giúp bài viết sinh động, hấp dẫn và dễ hiểu hơn. +Tạo sự gần gũi, tự nhiên cho người đọc. +Giúp làm nổi bật vấn đề nghị luận một cách nhẹ nhàng, thuyết phục, vì người đọc có thể nhận ra ý nghĩa qua hành động và cảm xúc của nhân vật.


Câu1.
-Những câu nói về trẻ em và tuổi thơ:

+ Trẻ em phần lớn rất giàu 1 lòng đồng cảm + Chúng không chỉ đông cảm với con.... chim cá, bướm sâu,....Tâm lòng chúng chân thành... không phát hiện được. + Bản chất của trẻ em là nghệ thuật

+ Tuổi thơ quả là thời hoàng kim trong đời người

- Vì trẻ em là người đã dạy cho nghệ sĩ và tất cả chúng ta về cách nhìn đời, cách nhận ra mối tương thông giữa vạn vật và sự cần thiết phải duy trì sự hồn nhiên, vô tư trong suốt khi ứng xử với thế giới, với nghệ thuật.

Câu 2:

-Điểm tương đồng giữa trẻ em và người nghệ sĩ là giàu lòng đồng cảm. - Sự khâm phục, trân trọng trẻ em của tác giả được hình thành trên cơ sở tác giả phát hiện “bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật”. Trẻ em không chỉ đồng cảm với con người mà bằng một cách hết sức tự nhiên, còn đồng cảm với hết thành sự vật như chó mèo, hoa cỏ, chim cá, bướm sâu. Chúng hồn nhiên trò chuyện với chó mèo, hồn nhiên hồn nhiên cây cỏ, hồn nhiên chơi với búp bê, tấm lòng chung chân thành mà tự nhiên hơn nghệ sĩ nhiều.