Nguyễn Hoàng Trang
Giới thiệu về bản thân
Sau khi quét sạch giặc, Thánh Gióng một mình một ngựa lên đỉnh núi Sóc Sơn, cởi bỏ áo giáp và bay thẳng về trời.Đúng lúc giặc đến chân núi Trâu, Gióng vươn vai trở thành tráng sĩ oai phong. Sau khi mặc giáp sắt, cưỡi ngựa sắt, Gióng phun lửa đánh giặc tan tác. Khi roi sắt gãy, chàng nhổ bụi tre làm vũ khí. Quân giặc bị đánh bại hoàn toànTừ đó, Gióng ăn khỏe và lớn nhanh như thổi. Dân làng khắp nơi chung sức góp gạo nuôi cậu.Truyền thuyết Thánh Gióng kể về người anh hùng ra đời phi thường, cứu nước thời Vua Hùng thứ sáu.
Ở làng Gióng có hai vợ chồng hiền lành, phúc đức nhưng hiếm muộn. Một hôm, người vợ ướm chân vào một vết chân khổng lồ ngoài đồng, sau đó mang thai và sinh ra một cậu bé khôi ngô. Điều lạ là đứa trẻ lên ba tuổi vẫn không biết nói, biết cười.
Sau khi quét sạch giặc, Thánh Gióng một mình một ngựa lên đỉnh núi Sóc Sơn, cởi bỏ áo giáp và bay thẳng về trời.Đúng lúc giặc đến chân núi Trâu, Gióng vươn vai trở thành tráng sĩ oai phong. Sau khi mặc giáp sắt, cưỡi ngựa sắt, Gióng phun lửa đánh giặc tan tác. Khi roi sắt gãy, chàng nhổ bụi tre làm vũ khí. Quân giặc bị đánh bại hoàn toànTừ đó, Gióng ăn khỏe và lớn nhanh như thổi. Dân làng khắp nơi chung sức góp gạo nuôi cậu.Truyền thuyết Thánh Gióng kể về người anh hùng ra đời phi thường, cứu nước thời Vua Hùng thứ sáu.
Ở làng Gióng có hai vợ chồng hiền lành, phúc đức nhưng hiếm muộn. Một hôm, người vợ ướm chân vào một vết chân khổng lồ ngoài đồng, sau đó mang thai và sinh ra một cậu bé khôi ngô. Điều lạ là đứa trẻ lên ba tuổi vẫn không biết nói, biết cười.
Thuở xa xưa, vào đời Hùng Vương thứ sáu, tại làng Gióng yên bình, có hai vợ chồng hiền lành, chăm chỉ nhưng mãi không có con. Một ngày nọ, người vợ ra đồng và tình cờ đặt chân lên một vết chân khổng lồ. Không lâu sau, bà mang thai và sinh ra một cậu bé khôi ngô. Điều kỳ lạ là cậu bé lên ba tuổi vẫn không biết nói, biết cười hay biết đi, chỉ nằm yên một chỗ. Đúng lúc ấy, giặc Ân từ phương Bắc tràn sang xâm lược bờ cõi. Vua Hùng vô cùng lo lắng, sai sứ giả đi khắp nơi chiêu mộ người tài giúp nước. Khi nghe tiếng sứ giả, cậu bé Gióng bỗng cất tiếng nói đầu tiên, nhờ mẹ mời sứ giả vào. Cậu Gióng yêu cầu sứ giả về tâu với vua sắm cho mình một con ngựa sắt, một chiếc roi sắt và một bộ áo giáp sắt để đi đánh giặc. Kể từ đó, Gióng lớn nhanh như thổi, ăn khỏe đến nỗi dân làng phải góp gạo nuôi nấng. Khi giặc Ân đã đến sát chân núi Trâu, sứ giả cũng mang đủ vũ khí đến. Gióng liền vươn vai biến thành một tráng sĩ cao lớn, oai phong lẫm liệt. Chàng mặc áo giáp, cầm roi sắt, nhảy lên lưng ngựa sắt và phi thẳng ra trận.
Ngựa phun lửa, tráng sĩ Gióng một mình xông pha giữa quân thù, đánh tan từng lớp giặc. Khi roi sắt gãy, chàng nhổ cả những bụi tre bên đường làm vũ khí. Quân giặc tan tác, bỏ chạy thục mạng. Sau khi dẹp tan giặc, tráng sĩ Gióng cưỡi ngựa lên đỉnh núi Sóc Sơn, cởi bỏ áo giáp và cùng ngựa bay về trời.
Để ghi nhớ công ơn của người anh hùng, vua Hùng đã phong cho Gióng là Phù Đổng Thiên Vương và cho lập đền thờ ngay tại quê nhà. Câu chuyện về Thánh Gióng đã trở thành biểu tượng cho tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và sức mạnh đoàn kết của dân tộc Việt Nam.
Thuở xa xưa, vào đời Hùng Vương thứ sáu, tại làng Gióng yên bình, có hai vợ chồng hiền lành, chăm chỉ nhưng mãi không có con. Một ngày nọ, người vợ ra đồng và tình cờ đặt chân lên một vết chân khổng lồ. Không lâu sau, bà mang thai và sinh ra một cậu bé khôi ngô. Điều kỳ lạ là cậu bé lên ba tuổi vẫn không biết nói, biết cười hay biết đi, chỉ nằm yên một chỗ. Đúng lúc ấy, giặc Ân từ phương Bắc tràn sang xâm lược bờ cõi. Vua Hùng vô cùng lo lắng, sai sứ giả đi khắp nơi chiêu mộ người tài giúp nước. Khi nghe tiếng sứ giả, cậu bé Gióng bỗng cất tiếng nói đầu tiên, nhờ mẹ mời sứ giả vào. Cậu Gióng yêu cầu sứ giả về tâu với vua sắm cho mình một con ngựa sắt, một chiếc roi sắt và một bộ áo giáp sắt để đi đánh giặc. Kể từ đó, Gióng lớn nhanh như thổi, ăn khỏe đến nỗi dân làng phải góp gạo nuôi nấng. Khi giặc Ân đã đến sát chân núi Trâu, sứ giả cũng mang đủ vũ khí đến. Gióng liền vươn vai biến thành một tráng sĩ cao lớn, oai phong lẫm liệt. Chàng mặc áo giáp, cầm roi sắt, nhảy lên lưng ngựa sắt và phi thẳng ra trận.
Ngựa phun lửa, tráng sĩ Gióng một mình xông pha giữa quân thù, đánh tan từng lớp giặc. Khi roi sắt gãy, chàng nhổ cả những bụi tre bên đường làm vũ khí. Quân giặc tan tác, bỏ chạy thục mạng. Sau khi dẹp tan giặc, tráng sĩ Gióng cưỡi ngựa lên đỉnh núi Sóc Sơn, cởi bỏ áo giáp và cùng ngựa bay về trời.
Để ghi nhớ công ơn của người anh hùng, vua Hùng đã phong cho Gióng là Phù Đổng Thiên Vương và cho lập đền thờ ngay tại quê nhà. Câu chuyện về Thánh Gióng đã trở thành biểu tượng cho tinh thần yêu nước, ý chí quật cường và sức mạnh đoàn kết của dân tộc Việt Nam.