Nguyễn Thị Khánh Ngọc
Giới thiệu về bản thân
Khẳng định nhà thơ không do danh xưng: Tác giả nhấn mạnh rằng danh xưng không tự nhiên tạo nên nhà thơ. Điều quan trọng là năng lực sáng tạo, là khả năng làm chủ và biến hóa ngôn từ.Nhấn mạnh lao động sáng tạo: Nhà thơ phải lao động "cày cuốc" trên cánh đồng ngôn ngữ, phải băn khoăn, trăn trở, dồn nén tâm huyết vào từng con chữ để tạo ra tác phẩm có sức gợi cảm và dấu ấn riêng.Phân biệt "chữ nghĩa thông thường" và "chữ nghệ thuật": Tác giả phân biệt rõ ràng giữa "nghĩa tiêu dùng" (nghĩa thông thường, ai cũng hiểu) và "nghĩa tự vị" (nghĩa được tạo ra trong tác phẩm nghệ thuật). Nhà thơ phải tạo ra những con chữ mang "nghĩa tự vị" để tạo ra giá trị độc đáo cho thơ Đưa ra "cuộc bỏ phiếu của chữ": Ông cho rằng chính "cuộc bỏ phiếu" của chữ - cách nhà thơ dùng ngôn ngữ - mới là thước đo giá trị và phong cách của một nhà thơ, quyết định xem họ có tồn tại lâu bền trong lòng độc giả hay không.Nêu cao trách nhiệm của nhà thơ: Văn bản kết thúc bằng việc nhấn mạnh trách nhiệm của nhà thơ chân chính trong việc không ngừng lao động, sáng tạo để tạo nên "con đường thơ" riêng của mình.
Để đánh giá lí lẽ và dẫn chứng của tác giả, cần có văn bản cụ thể của "phần 2". Tuy nhiên, dựa trên câu hỏi, có thể dự đoán rằng tác giả đã sử dụng các lí lẽ logic
Nếu lí lẽ và dẫn chứng hợp lý: Tác giả đã xây dựng một lập luận chặt chẽ, thuyết phục, có sức nặng và đáng tin cậy. Điều này giúp người đọc dễ dàng tiếp thu và đồng tình với quan điểm của tác giả.Nếu lí lẽ hoặc dẫn chứng yếu: Lập luận có thể trở nên thiếu sức thuyết phục, dễ bị nghi ngờ và không đạt được mục đích tranh luận hiệu quả Nếu có sự mâu thuẫn: Khi lí lẽ hoặc dẫn chứng mâu thuẫn với nhau, bài viết sẽ làm giảm đi tính khách quan và khả năng thuyết phục của tác giả.
Ý kiến này dùng phép ẩn dụ để miêu tả sự vất vả, gian lao và công phu của nhà thơ trong quá trình sáng tạo. "Một nắng hai sương" và "lầm lũi, lực điền" diễn tả sự cực nhọc, chịu thương chịu khó, còn "cánh đồng giấy" là nơi lao động, và "đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ" nhấn mạnh sự đánh đổi mồ hôi, công sức để tạo ra những câu chữ quý giá, có giá trị nghệ thuật
Tác giả “rất ghét” cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm.
Tác giả “không mê” những nhà thơ thần đồng.
Tác giả “ưa” những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ.
có thể đề cập đến việc điện thoại thông minh đang ảnh hưởng đến cuộc sống của con người như thế nào và liệu con người có đang kiểm soát được thiết bị này hay không
Sự phụ thuộc của con người vào điện thoại thông minh.
Ảnh hưởng của điện thoại thông minh đến cuộc sống hàng ngày.Câu hỏi về việc ai là ông chủ: con người hay điện thoại thông minh
Luận điểm độc đáo và gây tò mò: Bài viết mở đầu bằng một câu hỏi ẩn dụ thú vị, thách thức người đọc về vai trò thực sự của họ, là người làm chủ hay bị phụ thuộc vào điện thoại thông minh.Lập luận chặt chẽ: Bài viết không chỉ đưa ra một chiều quan điểm mà phân tích các khía cạnh của mối quan hệ này, từ việc điện thoại mang lại lợi ích, sự tiện lợi đến những mặt trái về sự phụ thuộc, nghiện ngập, và ảnh hưởng đến cuộc sống thực.Dẫn chứng thực tế và ví dụ sinh động: Để tăng tính thuyết phục, bài viết có thể sử dụng các ví dụ thực tế, các nghiên cứu khoa học, hoặc các số liệu thống kê về thói quen sử dụng điện thoại để minh họa cho luận điểm của mình.Cách hành văn cuốn hút và dễ hiểu: Tác giả sử dụng ngôn ngữ gần gũi, đôi khi hài hước, nhưng vẫn giữ được sự sâu sắc trong phân tích. Cách viết này giúp thu hút sự chú ý của người đọc từ đầu đến cuối.Mở ra hướng suy ngẫm: Thay vì đưa ra một câu trả lời dứt khoát, bài viết khéo léo khuyến khích người đọc tự đưa ra kết luận của riêng mình, tạo nên sự tương tác và ảnh hưởng lâu dài hơn
Bài viết có thể trình bày các luận điểm như sự phụ thuộc ngày càng tăng của con người vào điện thoại thông minh, cách điện thoại thông minh chiếm dụng thời gian và sự chú ý của người dùng, và hệ quả tiêu cực về sức khỏe tinh thần và thể chất.Bài viết cũng có thể phân tích mối quan hệ chủ - tớ trong đó người dùng đang dần mất quyền kiểm soát vào tay thuật toán và quảng cáo.Cuối cùng, bài viết có thể đưa ra các giải pháp để người dùng lấy lại quyền kiểm soát bằng cách thay đổi thói quen sử dụng
Trình tự sắp xếp các luận điểm này có logic và hiệu quả. Nó bắt đầu bằng việc thiết lập vấn đề (sự phụ thuộc) và hệ quả (tiêu cực), sau đó đi sâu phân tích nguyên nhân (thuật toán), và cuối cùng đề xuất giải phápTrình tự này giúp người đọc dễ dàng đi theo mạch lập luận của tác giả và hiểu rõ hơn về tác động của điện thoại thông minh đối với cuộc sống của họ.Các luận điểm được sắp xếp theo một cấu trúc từ nhận thức đến hành động, thúc đẩy người đọc suy ngẫm về hành vi của bản thân và khuyến khích họ thay đổi thói quen sử dụng điện thoại thông minh một cách có ý thức hơn.Tuy nhiên, bài viết cần làm rõ các luận điểm phụ, vì chúng có thể liên quan và bị nhầm lẫn với nhau, chẳng hạn như sự phụ thuộc vào công nghệ và sự ảnh hưởng của các ứng dụng mạng xã hội.
1 Tác giả nhắc đến trẻ em và tuổi thơ nhiều vì muốn chứng minh bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật. Tác giả dùng câu chuyện về chú bé để minh chứng cho sự đồng cảm phong phú và tự nhiên của trẻ thơ, điều này là yếu tố quan trọng của người nghệ sĩ.
2 điểm tương đồng Tác giả phát hiện ra rằng trẻ em có lòng đồng cảm sâu sắc với vạn vật, thậm chí là cả những đồ vật vô tri, giống như người nghệ sĩ.
Tác giả khâm phục chú bé vì đã đồng cảm với những đồ vật như đồng hồ, chén trà, đôi giày, một cách hồn nhiên, không hề vụ lợi. Khả năng nhìn nhận và thấu hiểu: Chú bé không chỉ nhìn đồ vật như một sự vật mà còn cảm nhận chúng có "vị trí", "dễ chịu" hoặc "bực bội", điều này thể hiện một sự thấu hiểu sâu sắc mà người lớn ít có được. Tiềm năng nghệ thuật: Tác giả nhận thấy sự đồng cảm này chính là gốc rễ của tâm cảnh trước cái đẹp, là một phẩm chất cốt lõi của người nghệ sĩ, và chú bé đã làm được điều đó một cách tự nhiên.
1 Theo tác giả, góc nhìn riêng về sự vật được thể hiện khác nhau tùy thuộc vào nghề nghiệp: nhà khoa học nhìn vào tính chất và trạng thái, bác làm vườn nhìn vào sức sống, chú thợ mộc nhìn vào chất liệu, còn họa sĩ thì nhìn vào dáng vẻ của sự vật, tập trung vào khía cạnh mĩ học thay vì mục đích sử dụng thực tế
2 còn Cái nhìn của người họa sĩ đối với mọi sự vật là một cái nhìn chỉ tập trung vào dáng vẻ và hình thức, không còn mục đích gì khác ngoài việc thưởng thức nó. Họ nhìn thấy thế giới của Mĩ chứ không phải thế giới của Chân và Thiện, với các tiêu chuẩn giá trị khác biệt, chỉ quan tâm đến màu sắc, hình dáng mà không xét đến giá trị thực tiễn của sự vật
1 Tác giả kể về một chú bé đã tự tay sắp xếp lại mọi đồ vật trong phòng một cách "dễ chịu" cho chúng. Chú bé cho rằng chiếc đồng hồ úp mặt xuống bàn là bực bội, chén trà nấp sau vòi ấm thì không thể uống sữa, giày xuôi ngược thì không nói chuyện được, và sợi dây treo tranh thòng ra ngoài thì trông như ma.
điều tác giả nhận ra laf.Lòng đồng cảm phong phú của chú bé. Sự đồng cảm là nền tảng của tâm cảnh trước cái đẹp, thủ pháp trong văn miêu tả và vấn đề cấu trúc trong hội họa. Cần phải để tâm đến vị trí của đồ vật sao cho chúng dễ chịu, từ đó tạo cảm giác thư thái cho người nhìn.
2 người thường:Chỉ có thể đồng cảm với đồng loại hoặc cùng lắm là với động vật
người nghệ sĩ: Có lòng đồng cảm "bao la quảng đại như tấm lòng trời đất, trải khắp vạn vật có tình cũng như không có tình"
3 Giúp câu chuyện trở nên sống động, hấp dẫn và gây ấn tượng mạnh mẽ với người đọc ngay từ đầu. tạo sự gần guix Khiến bài học trở nên gần gũi, dễ hiểu và dễ cảm nhận hơn bằng cách minh họa trực tiếp qua một câu chuyện cụ thể.Giúp người đọc hình dung rõ ràng và tin tưởng hơn vào luận điểm mà tác giả muốn truyền đạt về vai trò của lòng đồng cảm.