Vương Tuyết Mai
Giới thiệu về bản thân
1.Trong văn bản "Yêu và đồng cảm", tác giả Phong Tử Khải nhắc đến trẻ em và tuổi thơ rất nhiều, không chỉ qua câu chuyện về chú bé sắp xếp đồ đạc mà còn qua những nhận định sâu sắc rằng "bản tính của trẻ thơ chính là nghệ thuật". Tác giả làm vậy vì ông coi trẻ em là hình mẫu lí tưởng, là minh chứng sống động và thuần khiết nhất cho lòng đồng cảm – phẩm chất cốt lõi của nghệ thuật chân chính mà người lớn thường đánh mất.
2.Sự khâm phục, trân trọng của tác giả đối với trẻ em được xây dựng trên cơ sở phát hiện ra những điểm tương đồng sâu sắc giữa trẻ em và người nghệ sĩ đích thực: cả hai đều sở hữu khả năng đồng cảm mãnh liệt, phổ quát với vạn vật, nhìn thế giới bằng cái nhìn vô tư, hồn nhiên, thoát tục, không bị chi phối bởi lí trí thực dụng hay lợi ích vật chất. Họ đều nhìn vạn vật một cách bình đẳng, bằng trái tim và tình yêu thương chân thành. Chính sự đồng điệu này khiến tác giả trân trọng trẻ em như những nhà nghệ sĩ thiên bẩm, là nguồn cội của nghệ thuật và vẻ đẹp nhân văn trong cuộc sống.
1.Trong tác phẩm "Yêu và đồng cảm", Phong Tử Khải đã chỉ ra sự khác biệt rõ rệt trong góc nhìn về sự vật giữa những người có nghề nghiệp khác nhau. Người thường, dù là thương nhân hay nhà khoa học, đều nhìn thế giới bằng lý trí và bị chi phối bởi mục đích thực dụng: người kinh doanh quan tâm giá trị lợi nhuận, nhà khoa học chú trọng cấu tạo và chức năng. Mỗi ngành nghề tạo ra một lăng kính giới hạn, khiến họ khó cảm nhận được vẻ đẹp và sự sống đích thực của vạn vật.
2.Cái nhìn của người họa sĩ (đại diện cho người nghệ sĩ) lại hoàn toàn khác biệt và mang tính phổ quát. Họ nhìn mọi sự vật trong thế giới bằng tình yêu và sự đồng cảm vô điều kiện, không bị ràng buộc bởi mục đích vật chất hay công dụng thực tế. Người họa sĩ có khả năng "hòa mình" vào đối tượng, cảm nhận thế giới bằng sự hồn nhiên, trong sáng của trẻ thơ và phát hiện ra cái hồn, cái đẹp tiềm ẩn của vạn vật mà người thường dễ dàng bỏ qua. Chính sự đồng cảm sâu sắc này là cốt lõi tạo nên nghệ thuật đích thực.
1.Một chú bé có lòng đồng cảm tự nhiên với mọi đồ vật, từ những món đồ quen thuộc như bàn, ghế đến những thứ nhỏ bé như hoa, cây cỏ. Tác giả nhận ra rằng sự đồng cảm này chính là “bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật”, và người nghệ sĩ phải giữ được tấm lòng hồn nhiên, trong sáng đó để có thể sáng tạo nên những tác phẩm vĩ đại.
2.Một chú bé có lòng đồng cảm tự nhiên với mọi đồ vật, từ những món đồ quen thuộc như bàn, ghế đến những thứ nhỏ bé như hoa, cây cỏ. Tác giả nhận ra rằng sự đồng cảm này chính là “bản chất của trẻ thơ là nghệ thuật”, và người nghệ sĩ phải giữ được tấm lòng hồn nhiên, trong sáng đó để có thể sáng tạo nên những tác phẩm vĩ đại.
3.Việc đặt vấn đề bằng cách kể chuyện có tác dụng thu hút sự chú ý của người đọc, tạo nên sự gần gũi, dễ tiếp nhận và thuyết phục hơn so với việc trình bày lí lẽ khô khan ngay từ đầu. Nó giúp độc giả dễ dàng hình dung, cảm nhận và kết nối với vấn đề mà tác giả sắp bàn luận.
Sức thuyết phục của bài viết "Điện thoại thông minh và người dùng, ai là ông chủ?" đến từ cách đặt vấn đề trực diện, sử dụng phép đối lập hai hình ảnh (sách và điện thoại), và gợi lên sự suy ngẫm về mối quan hệ "ông chủ - người làm chủ" giữa người dùng và công nghệ, cũng như các câu hỏi gợi mở giúp độc giả tự vấn về vai trò của mìn
Bài viết lập luận theo trình tự từ việc miêu tả hiện trạng phổ biến của điện thoại thông minh sau đó nhấn mạnh các mặt tích cực (kết nối nhanh chóng), nhưng quan trọng nhất là tập trung phê phán các mặt tiêu cực (nghiện, mất kết nối thế giới thật) và kết luận rằng điện thoại chỉ là công cụ, người dùng mới là chủ thể. Trình tự này có logic, bắt đầu từ thực tế khách quan, đi sâu phân tích vấn đề và đưa ra kết luận mang tính triết lý.
nx:logic và mạch lạc,tập trung và có sức thuyết phục,hiệu quả trong việc truyền tải thông điệp
tác giả đã triển khai quan niệm “Chữ bầu lên nhà thơ” theo cách:
- Dẫn ý kiến của các nhà thơ, nhà văn lớn trên thế giới (Ét-mông Gia-bét - Edmond Jabès, Gít-đơ - Gide, Pét-xoa - Pessoa), xem như đó là sự hậu thuẫn tích cực cho cách lí giải vấn đề của mình.
- Diễn giải ý kiến của Ét-mông Gia-bét theo hướng bám sát ý tưởng đã được đề cập từ nhan đề và phần đầu văn bản. Nếu trong phát biểu của mình, Ét-mông Gia-bét gần như chỉ nói đến vai trò của sáng tạo ngôn từ trong việc xác định danh vị đích thực của nhà thơ, thì Lê Đạt lại phát triển thêm, cho rằng mỗi lần sáng tạo tác phẩm mới lại một lần nhà thơ phải vật lộn với chữ. Rõ ràng, “nhà thơ” không phải là danh vị được tạo một lần cho mãi mãi. Nó có thể bị tước đoạt nếu nhà thơ không chịu khổ công lao động với ngôn từ mỗi khi viết một bài thơ mới.
những lí lẽ và dẫn chứng
-Lý lẽ Những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi.
-Dẫn chứngLàm thơ không phải đánh quả ,câu nói của Trang Tử vứt thánh bỏ trí
tác giả phản đối bằng cách đưa ra ý kiến ngược lại và đưa ra các dẫn chứng là những nhà thơ nổi tiếng như Lý Bạch ,Xa-a-đi,Gớt ,Ta-go.
nx:tác giả đưa ra lí lẽ và dẫn chứng rõ ràng ,sau đó lấy dẫn chứng từ một số nhà thơ nổi tiếng .Những lí lẽ và bằng chứng mà tác giả nêu lên đã thực sự thuyết phục được người đọc.
Tác giả sử dụng biện pháp tu từ ẩn dụ để nói về sự lao động miệt mài ,vất vả của nhà thơ khi sáng tác ."Một nắng hai sương "chỉ sự gian truân ,cực khổ ,"cánh đồng giấy "là nơi nhà thơ làm văn "mồ hôi "là công sức bỏ ra "hạt chữ" là những tác phẩm,những trang văn .
Tác giả ghét :"Tôi rất ghét cái định kiến quái gở, không biết xuất hiện từ bao giờ: các nhà thơ Việt Nam thường chín sớm nên cũng tàn lụi sớm."Tôi ưa những nhà thơ một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hỡi lấy từng hạt chữ.
tác giả ưa:"