Đào Trung Hiếu

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Đào Trung Hiếu
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Quan điểm "chữ bầu lên nhà thơ" được tác giả Lê Đạt triển khai một cách hệ thống, tập trung vào vai trò tối thượng của ngôn ngữ đối với sự nghiệp của người làm thơ.


• Lí lẽ:

• "Những cơn bốc đồng thường ngắn ngủi."

• "Làm thơ không phải đánh quả. Và không ai trúng số độc đắc suốt đời."

• Thơ hay là sự kì ngộ nhưng là kì ngộ kết quả của một thành tâm kiên trì, một đa mang đắm đuối, làm động lòng quỷ thần, chứ không phải may rủi đơn thuần.

• Dẫn chứng:

• Dẫn câu nói của Trang Tử (một triết gia Trung Quốc): "Vứt thánh bỏ trí" (ý khuyên bỏ đi cái vẻ bên ngoài dễ dãi, tự nhiên mà thiếu đi sự rèn luyện).


Một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy": So sánh nhà thơ với người nông dân chịu khó, bền bỉ, làm việc vất vả dưới mọi điều kiện thời tiết (một nắng hai sương). "Cánh đồng giấy" là ẩn dụ cho trang giấy trắng, nơi nhà thơ thực hiện công việc sáng tạo của mình. Sự "lầm lũi, lực điền" nhấn mạnh tính cần cù, nhẫn nại, âm thầm và khỏe khoắn (lực điền - người làm ruộng giỏi) trong quá trình "cày xới" ngôn ngữ.

• "Đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ": "Bát mồ hôi" là ẩn dụ cho sự công phu, nhọc nhằn, dồn hết tâm trí và sức lực. "Từng hạt chữ" là ẩn dụ cho sản phẩm cuối cùng là ngôn từ trong thơ. Điều này khẳng định rằng, để có được những câu chữ độc đáo, tinh túy (như hạt ngọc, hạt vàng), nhà thơ phải trả giá bằng sự lao động khổ luyện thực sự, chứ không phải dựa vào may mắn hay cảm hứng nhất thời.


• Tác giả "rất ghét" hay "không mê":

• "Rất ghét" định kiến quái gở cho rằng nhà thơ Việt Nam thường chín sớm, tàn lụi sớm.

• "Không mê" những nhà thơ được gọi là thần đồng (ý chỉ những người làm thơ theo cảm hứng nhất thời, không cần lao động chữ).

• Ông cũng không ủng hộ quan niệm làm thơ theo kiểu "đánh quả" hay chỉ dựa vào những phút cao hứng, bốc đồng ngắn ngủi.

• Ngược lại, ông "ưa" đối tượng nào:

• Ông "ưa" những nhà thơ "một nắng hai sương, lầm lũi, lực điền trên cánh đồng giấy, đổi bát mồ hôi lấy từng hạt chữ."


1.Tác giả nhắc đến trẻ em và tuổi thơ như những tâm hồn trong sáng, hồn nhiên, biết rung động chân thành trước cuộc sống.

Tác giả nhắc nhiều đến trẻ em vì trẻ em có khả năng cảm nhận thế giới bằng trái tim trong trẻo, giống như người nghệ sĩ chân chính.

2.Tác giả nhận thấy trẻ em và người nghệ sĩ đều có tâm hồn nhạy cảm, giàu cảm xúc và biết rung động trước cái đẹp của cuộc sống.

Sự khâm phục, trân trọng ấy xuất phát từ niềm tin rằng trong tâm hồn trẻ thơ có sự đồng cảm tự nhiên và tình yêu chân thật với con người và thế giới.


1.Mỗi người, tùy theo nghề nghiệp và trải nghiệm của mình, sẽ có cách nhìn và cảm nhận riêng về sự vật. Người nông dân, kỹ sư hay nghệ sĩ đều có góc nhìn đặc trưng của nghề nghiệp và tâm hồn mình.

2.Người họa sĩ nhìn sự vật bằng con mắt nghệ thuật và trái tim nhạy cảm, luôn thấy trong mọi thứ vẻ đẹp và ý nghĩa sâu xa của cuộc sống.


1.Tác giả kể câu chuyện về một họa sĩ già xúc động đến rơi nước mắt khi vẽ bức tranh về người lao động nghèo. Qua đó, tác giả nhận ra rằng người nghệ sĩ chân chính là người biết yêu thương, đồng cảm sâu sắc với con người và cuộc đời.

2.Người nghệ sĩ có tâm hồn nhạy cảm hơn, họ cảm nhận và thấu hiểu nỗi đau, niềm vui của người khác một cách sâu sắc hơn người bình thường. Nhờ vậy, họ có thể sáng tạo ra những tác phẩm chân thực và giàu cảm xúc.

3,Cách kể chuyện giúp thu hút người đọc, tạo cảm xúc chân thật, làm cho vấn đề nghị luận được nêu ra tự nhiên, sinh động và dễ thuyết phục hơn.