Lương Thị Minh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lương Thị Minh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu1: Đoạn văn và câu nói về trẻ em và tuổi thơ:

◦ “Một đứa bé vào phòng tôi, giúp tôi sắp xếp đồ đạc.”

◦ “Thấy cái đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó lật lại hộ.”

◦ “Thấy chén trà đặt phía sau quai ấm trà, nó chuyển đến trước vòi ấm.”

◦ “Thấy đôi giày dưới gầm giường một xuôi một ngược, nó đảo lại giúp.”

◦ “Thấy dây treo tranh trên tường buông thõng ra ngoài, nó bắc ghế trèo lên giấu vào trong hộc.”

◦ Tôi cảm ơn: “Cháu chăm quá, toàn dọn dẹp hộ chú thôi!”.

◦ Nó trả lời: “Không đâu, chẳng qua thấy chúng như thế, cháu cứ bứt rứt không yên!”.

◦ Đúng vậy, nó từng nói: “Đồng hồ quả quýt úp mặt xuống bàn, nó bực bội lắm đấy!”.

◦ “Chén trà nấp sau lưng mẹ thì làm sao uống sữa được?”


Câu 1.



Tóm tắt câu chuyện tác giả đã kể và cho biết câu chuyện giúp tác giả nhận ra điều gì?


  • Tóm tắt:
    Tác giả kể chuyện một đứa bé vào phòng giúp sắp xếp đồ đạc. Nó chỉnh lại đồng hồ, chén trà, đôi giày, dây treo tranh — tất cả những gì “lệch”, “ngược”, “không hài hòa” — vì thấy như thế “bứt rứt không yên”.
  • Điều tác giả nhận ra:
    Đứa bé có tâm hồn nhạy cảm và biết đồng cảm với sự vật xung quanh, nó cảm nhận được vẻ đẹp của sự hài hòa, ngăn nắp. Từ đó, tác giả hiểu rằng người có tâm hồn nghệ sĩ là người có lòng yêu thương và biết rung cảm sâu sắc với cái đẹp, cái chưa hoàn thiện trong đời sống.






Câu 2.



Theo tác giả, người nghệ sĩ có sự đồng cảm khác với người thường ở chỗ nào?


  • Người nghệ sĩ có khả năng cảm nhận tinh tế hơn, sâu sắc hơn, không chỉ thấy bằng mắt mà còn cảm nhận bằng trái tim.
  • Họ biết rung động trước những điều nhỏ bé, bất toàn, và muốn làm cho cuộc sống trở nên hài hòa, đẹp đẽ hơn.
    → Chính sự đồng cảm và rung động đặc biệt ấy giúp họ sáng tạo ra nghệ thuật.






Câu 3.



Theo em, việc đặt vấn đề của văn bản nghị luận bằng cách kể lại một câu chuyện có tác dụng gì?


  • Cách mở bài bằng một câu chuyện làm cho bài viết sinh động, tự nhiên, dễ tiếp nhận.
  • Câu chuyện vừa gợi cảm xúc, vừa làm dẫn chứng cụ thể, giúp người đọc hiểu rõ và tin tưởng hơn vào luận điểm mà tác giả muốn nêu:
    Yêu và đồng cảm là nền tảng của tâm hồn nghệ sĩ, là cội nguồn của sáng tạo nghệ thuật.



1. Giải thích quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ”:


  • Câu nói thể hiện tư tưởng trung tâm của bài viết.
  • Theo Hoàng Phủ Ngọc Tường, “chữ” chính là linh hồn của thơ, là yếu tố làm nên phong cách và tài năng của nhà thơ.
  • Nhà thơ không chỉ “làm thơ bằng ý” mà quan trọng hơn là “làm thơ bằng chữ”, nghĩa là biết sáng tạo, chắt lọc, gọt giũa ngôn từ để tạo nên cái đẹp, cái sâu sắc của thơ ca.





2. Cách tác giả triển khai quan điểm này:


  • Thứ nhất, tác giả phân biệt văn xuôi và thơ:
    • Văn xuôi dựa vào “ý tại ngôn tại” (ý ở trong lời).
    • Thơ thì “ý tại ngôn ngoại” (ý nằm ngoài lời), vì vậy thơ đòi hỏi chữ phải có sức gợi, có độ vang, có chiều sâu cảm xúc.
  • Thứ hai, tác giả khẳng định:
    • Nhà thơ làm chữ không phải chỉ ở “nghĩa tiêu dùng” (nghĩa thông thường của từ), mà ở diện mạo, âm lượng, độ vang, sức gợi cảm của chữ trong mối quan hệ với câu thơ và toàn bài thơ.
    • Ông dẫn lời Va-lê-ri để nhấn mạnh rằng chữ trong thơ và trong văn xuôi tuy giống nhau về hình thức nhưng khác nhau về “hóa trị”, tức là giá trị biểu cảm, sức sống của chữ trong thơ mạnh mẽ hơn nhiều.
  • Thứ ba, ở phần 2, tác giả mở rộng quan điểm bằng cách so sánh công phu làm thơ với công phu viết tiểu thuyết:
    • Dẫn chứng Tôn-xtôi (tác giả Chiến tranh và hòa bình) để nói rằng người viết văn cũng lao động cực khổ.
    • Tuy nhiên, nhà thơ còn phải khổ công hơn, vì mỗi chữ như “một vị thuốc” – chọn sai là “có thể chết người”.
      → Như vậy, chữ chính là yếu tố quyết định tài năng và giá trị của người làm thơ.





3. Nhận xét:


  • Quan điểm “chữ bầu lên nhà thơ” được triển khai logic, chặt chẽ và giàu hình ảnh.
  • Cách lập luận kết hợp giữa lí lẽ và dẫn chứng thuyết phục, gắn với so sánh độc đáo và ví von giàu chất thơ.
  • Qua đó, tác giả thể hiện niềm trân trọng, ngưỡng mộ đối với lao động nghệ thuật nghiêm túc của người làm thơ và khẳng định vai trò tối thượng của ngôn ngữ trong thơ ca.



1. Lí lẽ và dẫn chứng tác giả đưa ra trong phần 2:


  • Tác giả so sánh công phu của người làm thơ với người viết tiểu thuyết.
    → Người ta thường nhắc đến sự vất vả của các tiểu thuyết gia như Tôn-xtôi, người đã nhiều lần sửa chữa bản thảo tác phẩm Chiến tranh và hòa bình.
  • Từ đó, tác giả khẳng định rằng nhà thơ cũng phải lao động nghệ thuật cực kỳ công phu — thậm chí tỉ mỉ như thầy thuốc bốc từng vị thuốc, vì chỉ cần sai một chữ cũng có thể làm “chết” cả bài thơ.



→ Đây là một hình ảnh so sánh độc đáo, thuyết phục, giúp người đọc thấy được lao động của nhà thơ không hề nhẹ nhàng, cảm tính, mà là một công việc sáng tạo nghiêm túc, đòi hỏi tài năng và tâm huyết.




2. Nhận xét:


  • Lập luận của tác giả chặt chẽ, logic, giàu hình ảnh và có sức thuyết phục cao.
  • Dẫn chứng cụ thể, sinh động (như việc Tôn-xtôi chữa đi chữa lại bản thảo), giúp người đọc hiểu sâu sắc rằng:
    Làm thơ là một quá trình lao động nghệ thuật gian khổ, đòi hỏi sự tỉ mỉ, sáng tạo và cống hiến chân thành của người nghệ sĩ.



Làm thơ là một lao động nghệ thuật chân chính, đòi hỏi tài năng, sự kiên trì và tình yêu ngôn ngữ.

Nhà thơ không chỉ “cảm xúc” mà còn phải “lao động chữ”, như người nông dân cày ruộng để gặt hái hạt lúa tinh khiết của tâm hồn.


Tác giả ghét sự dễ dãi, nông cạn trong thơ; ngược lại, ông yêu quý và trân trọng những người làm thơ có tài năng, tâm huyết và lao động nghệ thuật công phu.


các yếu tố tạo nên sức thuyết phujv của bài viết là việc sử dụng lý lẽ , dẫn chứng và cách lập luận chặt chẽ

trình tự sắp xếp các luận điểm trong bài viết là hợp lí . Tác giả đã dẫn dắt vấn đề một cách tự nhiên , từ bối cảnh chung đến vấn đề cụ thể , sau đó đưa ra quan điểm cá nhân để người đọc suy ngẫm

văn bản nói về mối quan hệ giữa con người và điện thoại thông minh , cụ thể là việc con người đang ngày càng phụ thuộc và trở thành " nô lệ " của điện thoại , dẫn đến chứng '' nghiện '' điện thoại thông minh