Lê Hoàng Linh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Lê Hoàng Linh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)
Câu 1: Văn bản sử dụng ngôi kể thứ nhất (nhân vật xưng "tôi"). Câu 2: Trước khi vào trường Yên Phụ, nhân vật "tôi" được cha dạy chữ Nho và chữ Quốc ngữ chung với các em họ; sau đó được một thầy kí có bằng Tiểu học dạy vần Tây. Câu 3:
  • Nội dung: Viết về buổi học đầu tiên của tác giả và buổi học đầu tiên của con trai ông sau đó hơn hai mươi năm.
  • Giá trị khẳng định: Khẳng định sự tiếp nối và bền vững của tình phụ tử, lòng yêu thương, sự chăm lo chu đáo cho giáo dục con cái của các thế hệ người Việt.
Câu 4:
  • Phẩm chất: Người cha rất mực yêu thương, quan chu đáo và trọng việc học hành của con.
  • Chi tiết: Tự tay sắp xếp bút mực, mua cặp da (xa xỉ phẩm), thuê xe kéo đưa con đi học, dắt con lại chào và gửi gắm thầy giáo, ngày hôm sau nhờ người đón con để rèn con tự lập.
Câu 5: Cha mẹ đóng vai trò là người định hướng và là điểm tựa tinh thần quan trọng nhất trong việc học tập của con cái. Sự quan tâm từ những việc nhỏ nhất (chuẩn bị sách vở) đến việc lựa chọn môi trường giáo dục tốt thể hiện trách nhiệm nuôi dưỡng tương lai. Tuy nhiên, cha mẹ cũng cần tạo điều kiện để con rèn luyện tính tự lập, giúp con cứng cáp hơn trong cuộc sống.
Bài 2 Câu 1:
Bài thơ "Chợ quê" của Nguyễn Đức Mậu là một bức tranh dung dị, đầy xúc động về làng quê Việt Nam. Tác giả đã liệt kê những sản vật bình dị, thân thuộc như "rau dưa", "lá trầu", "khoai", "gà con"... gợi lên sự trù phú nhưng cũng đầy vất vả của nông thôn. Hình ảnh người mẹ "áo vá chắt bòn từng xu" giữa cái nắng mưa khắc nghiệt của "chợ họp bờ đê" khiến người đọc thắt lòng trước sự tảo tần, hy sinh. Âm thanh tiếng hát xẩm "não lòng" cuối bài thơ càng làm đậm thêm chất dân dã, cổ xưa và có phần hiu quạnh của không gian ấy. Qua thể thơ lục bát nhịp nhàng, bài thơ không chỉ tả cảnh mà còn bày tỏ tình yêu thương, sự trân trọng đối với những giá trị văn hóa và con người lao động nghèo khổ nhưng chân chất ở quê hương.
Câu 2: Kể về một kỉ niệm sâu sắc với người thân
(Gợi ý cấu trúc bài viết)
  1. Mở bài: Giới thiệu về người thân (ông, bà, cha, mẹ...) và kỉ niệm khiến em nhớ mãi (ví dụ: một lần bị ốm, một lần mắc lỗi, hoặc một chuyến đi chơi).
  2. Thân bài:
    • Hoàn cảnh xảy ra câu chuyện (thời gian, địa điểm).
    • Diễn biến sự việc: Sự việc bắt đầu, cao trào và cách người thân đã đối xử/giúp đỡ em.
    • Cảm xúc của em lúc đó (lo lắng, hối hận hay hạnh phúc).
  3. Kết bài: Ý nghĩa của kỉ niệm đó đối với em và lời hứa/tình cảm dành cho người thân.

Ngèo có người mẹ ốm đau

Ngèo có người mẹ ốm đau

Ngèo có người mẹ ốm đau

Ngèo có người mẹ ốm đau

Ngèo có người mẹ ốm đau