Vũ Thị Thanh Vân
Giới thiệu về bản thân
Trong vô số những chuyến đi được sắp xếp trong chương trình học, có lẽ chuyến tham quan Khu Di tích Quốc gia Đặc biệt Văn Miếu – Quốc Tử Giám (Hà Nội) vào một buổi sáng mùa thu năm ngoái đã để lại trong tôi một dấu ấn không chỉ đẹp đẽ về cảnh quan mà còn sâu sắc về mặt nhận thức. Đó không chỉ là một chuyến đi tham quan, mà còn là hành trình tôi bước vào không gian linh thiêng, nơi cội nguồn tri thức của dân tộc Việt Nam ngàn năm văn hiến được lưu giữ .
Mọi thứ bắt đầu từ sự háo hức xen lẫn chút hồi hộp. Dưới bầu trời Hà Nội trong xanh, mát dịu – thứ "trời thu" đẹp nhất mà người ta vẫn thường nhắc đến – đoàn xe lăn bánh chậm rãi hướng về Văn Miếu. Cảm giác đầu tiên khi đi qua cổng Văn Miếu Môn là sự choáng ngợp trước không gian tĩnh mịch, trang nghiêm, như mọi âm thanh ồn ào của phố xá hiện đại ngoài kia đã bị bức tường đá cổ kính hút đi hết. Hành trình tham quan được sắp xếp theo trục chính của khu di tích, nơi mỗi cổng, mỗi sân đều là một trang sử mở. Ấn tượng nhất với tôi là Khuê Văn Các, biểu tượng của sự tinh hoa và tri thức. Dưới ánh nắng vàng nhạt đầu ngày, công trình gác son này đứng sừng sững, uy nghiêm và đẹp đến nao lòng. Tôi đã dừng lại rất lâu, không chỉ để ngắm nhìn kiến trúc tinh xảo mà còn để tưởng tượng về những thế hệ sĩ tử tài hoa từng ngước nhìn lên nơi đây, nuôi dưỡng hoài bão lớn lao. Tuy nhiên, điều khiến chuyến đi trở nên sâu sắc nhất lại nằm ở Khu Bia Tiến sĩ. Dưới hàng bia đá cổ kính, uy nghiêm, được đặt trên lưng rùa đá vững chãi, tôi như thấy cả một dòng chảy lịch sử đang cuộn chảy. Mỗi tấm bia là một danh sách vinh danh những người đỗ đạt qua các kỳ thi, đại diện cho trí tuệ và tinh thần hiếu học không ngừng nghỉ của dân tộc. Tôi chậm rãi lần tay lên những dòng chữ khắc sâu trên đá, cảm nhận sự lạnh lẽo của đá nhưng lại thấy ấm áp lạ thường trước tinh thần cầu học của cha ông. Tôi đã tự hỏi: Liệu ngày nay, trong thời đại công nghệ số, chúng ta có còn giữ được sự tôn kính tuyệt đối với sách vở và tri thức như những bậc thánh hiền ngày xưa? Rời khỏi khu vực giếng Thiên Quang tĩnh lặng, tôi mang theo cảm giác choáng ngợp trước sự trường tồn của di sản. Chuyến đi không chỉ cung cấp kiến thức về các triều đại, về lịch sử khoa cử mà quan trọng hơn, nó khơi dậy trong tôi một niềm tự hào thầm kín và một trách nhiệm lớn lao. Tôi nhận ra rằng, việc bảo tồn di tích không chỉ là giữ lại vật chất, mà là giữ lại ngọn lửa tri thức, tinh thần hiếu học đã hun đúc nên bản sắc Việt Nam.
Chuyến tham quan Văn Miếu – Quốc Tử Giám đã khép lại, nhưng dư âm của nó còn đọng lại rất lâu. Đó là một lời nhắc nhở dịu dàng mà đanh thép: Trí tuệ là nguồn sức mạnh vô tận, và chúng ta, những thế hệ hôm nay, phải tiếp nối xứng đáng với di sản vô giá mà cha ông đã dày công xây dựng và gìn giữ.
Bài thơ " Chợ Đồng" của Nguyễn Khuyến là một tác phẩm giàu giá trị nghệ thuật và nhân văn. Tác giả đã sử dụng ngôn ngữ bình dị, hình ảnh chân thực để khắc họa bức tranh chợ cuối năm, đồng thời thể hiện sâu sắc tâm trạng ưu thời mẫn thế, yêu quê hương đất nước của mình.
Âm thanh '' Pháo trúc nhả một tiếng đùng'' ấy không chỉ là dấu hiệu mùa xuân về mà còn là tiếng gọi thức tỉnh mạnh mẽ đối với tâm hồn con người. Trước muôn vàn khó khăn, thử thách của cuộc đời, niềm hi vọng chính là ngọn hải đăng dẫn lối, giữ cho con thuyền đời ta không bị lạc hướng trong đêm tối. Nó là động lực thầm lặng, thôi thúc ta đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã giữa cuộc đời, tin rằng ngày mai sẽ tươi sáng hơn dù nay có tăm tối đến đâu. Chính niềm tin mãnh liệt vào sự thay đổi tích cực đã chắp cánh cho nhưng ước mơ, biến những điều không thể thành có thể. Thiếu đi hi vọng, con người sẽ dễ dàng chìm vào sự buông xuôi, cam chịu và chấp nhận thất bại. Vì thế, hãy luôn nuôi dưỡng ngọn lửa hi vọng,bới đó là tài sản tinh thần quý giá nhất giúp ta vững vàng bước tiếp trên hành trình phía trước.