La Yến Nhi

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của La Yến Nhi
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)


a. Nước Z yêu cầu sản phẩm may mặc nhập khẩu phải kiểm tra chất lượng đặc biệt kéo dài 3 tháng, trong khi hàng may mặc sản xuất trong nước không cần kiểm tra.

→ Vi phạm quy định của WTO.

Vì sao?

WTO quy định nguyên tắc đối xử quốc gia (National Treatment):

Hàng hóa nhập khẩu, sau khi đã vào thị trường nội địa, phải được đối xử không kém thuận lợi so với hàng hóa sản xuất trong nước cùng loại.

Việc chỉ áp dụng kiểm tra chất lượng kéo dài đối với hàng nhập khẩu, còn hàng trong nước thì không, là phân biệt đối xử, gây bất lợi cho hàng nhập khẩu.

Hậu quả có thể xảy ra:

Các nước xuất khẩu may mặc có thể khiếu nại nước Z lên cơ quan giải quyết tranh chấp của WTO.

Nước Z có thể bị yêu cầu bãi bỏ biện pháp vi phạm hoặc đối mặt với biện pháp trả đũa thương mại.

Làm giảm uy tín và quan hệ thương mại quốc tế của nước Z.

b. Nước P giảm thuế cà phê từ nước C (không phải thành viên WTO) xuống 5% nhưng không áp dụng mức thuế này cho các nước thành viên WTO khác.

→ Vi phạm quy định của WTO.

Vì sao?

Hành vi này vi phạm nguyên tắc tối huệ quốc (Most-Favoured-Nation – MFN) của WTO:

Một ưu đãi thương mại (như giảm thuế) mà một nước thành viên WTO dành cho một quốc gia, thì phải mở rộng cho tất cả các nước thành viên WTO khác.

Việc chỉ ưu đãi cho nước C và từ chối áp dụng cho các nước thành viên WTO là phân biệt đối xử trong thương mại quốc tế.

Hậu quả có thể xảy ra:

Các nước thành viên WTO bị thiệt hại có quyền khiếu kiện nước P.

Nước P có thể bị yêu cầu điều chỉnh chính sách thuế cho phù hợp với cam kết WTO.

Nếu không tuân thủ, nước P có thể bị áp dụng biện pháp trả đũa thương mại, gây tổn thất kinh tế.

Kết luận:

Trường hợp (a) vi phạm nguyên tắc đối xử quốc gia.

Trường hợp (b) vi phạm nguyên tắc tối huệ quốc.

Cả hai hành vi đều đi ngược lại các cam kết của WTO và có thể dẫn đến tranh chấp thương mại quốc tế.


a. Chị P không cho chồng gặp con sau khi hai người ly hôn, dù tòa đã quyết định quyền thăm nom của người cha.

→ Vi phạm quyền, nghĩa vụ của công dân trong hôn nhân và gia đình.

Vì sao?

Theo pháp luật hôn nhân và gia đình Việt Nam, sau khi ly hôn, cha hoặc mẹ không trực tiếp nuôi con vẫn có quyền và nghĩa vụ thăm nom con. Quyết định của tòa án về quyền thăm nom là bắt buộc phải thực hiện. Việc chị P cố tình ngăn cản chồng gặp con là xâm phạm:

Quyền thăm nom, chăm sóc con của người cha.

Quyền được yêu thương, chăm sóc từ cả cha và mẹ của người con.

Hậu quả có thể xảy ra:

Chị P có thể bị nhắc nhở, xử phạt hành chính, hoặc buộc chấm dứt hành vi cản trở.

Nếu vi phạm nghiêm trọng, tòa án có thể xem xét lại quyền nuôi con.

Ảnh hưởng tiêu cực đến sự phát triển tâm lý, tình cảm của đứa trẻ.

b. Anh D và chị H không thể có con, gia đình chồng ép chị H phải để chồng mình có con với người phụ nữ khác.

→ Vi phạm nghiêm trọng quyền, nghĩa vụ trong hôn nhân và gia đình.

Vì sao?

Hôn nhân ở Việt Nam được xây dựng trên nguyên tắc tự nguyện, một vợ một chồng, vợ chồng bình đẳng. Việc gia đình chồng ép buộc:

Xâm phạm quyền tự do, bình đẳng của chị H trong hôn nhân.

Đi ngược nguyên tắc chung thủy vợ chồng, vì việc “có con với người phụ nữ khác” là hành vi vi phạm chế độ một vợ một chồng.

Không tôn trọng danh dự, nhân phẩm của người vợ.

Hậu quả có thể xảy ra:

Làm rạn nứt hôn nhân, dẫn đến mâu thuẫn gia đình hoặc ly hôn.

Người vi phạm có thể bị xử phạt hành chính, thậm chí truy cứu trách nhiệm pháp lý nếu có hành vi vi phạm chế độ hôn nhân một vợ một chồng.

Gây tổn thương tinh thần, ảnh hưởng nghiêm trọng đến quyền và cuộc sống của chị H.

Kết luận:

Cả hai trường hợp đều là hành vi vi phạm quyền và nghĩa vụ của công dân trong lĩnh vực hôn nhân và gia đình, cần được ngăn chặn và xử lý theo quy định của pháp luật để bảo vệ công bằng, hạnh phúc gia đình và quyền con người.