Hà Phương Thu
Giới thiệu về bản thân
Khối lượng của vật là : 0,5 kg
Vận tốc của vật tại độ cao 3m là : 9,49 m/s
Khối lượng của vật là : 0,5 kg
Vận tốc của vật tại độ cao 3m là : 9,49 m/s
Câu 1:
Đọc bài thơ "Bảo kính cảnh giới bài 21" của Nguyễn Trãi, trong lòng tôi trào dâng một sự khâm phục sâu sắc trước trí tuệ và cái tâm của người xưa. Dù đã trải qua hàng thế kỷ, nhưng những vần thơ thất ngôn xen lục ngôn vẫn vẹn nguyên giá trị thời đại, tựa như một chiếc gương soi chiếu lại bản ngã của mỗi người. Tôi đặc biệt ấn tượng với hình ảnh "bầu" và "ống" – những biểu tượng giản dị nhưng hàm súc về sự thích nghi của con người trước hoàn cảnh. Bài thơ không chỉ là một lời răn dạy khô khan mà là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng quyết liệt về việc bảo vệ nhân cách. Cảm giác trăn trở về việc chọn "mực" hay chọn "son" khiến tôi nhận ra rằng, trong hành trình trưởng thành, việc tìm kiếm một môi trường sống tích cực và những người bạn hiền đức là vô cùng quan trọng. Bài thơ đã tiếp thêm cho tôi động lực để rèn luyện bản lĩnh, để dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, bản thân vẫn giữ được "nét khôn" và sự chính trực của một tâm hồn cao đẹp.
Câu 2:
Trong hành trình hình thành nhân cách, con người không bao giờ tồn tại như một ốc đảo tách biệt mà luôn chịu sự tác động mạnh mẽ từ môi trường xung quanh. Đúc kết kinh nghiệm từ ngàn xưa, ông cha ta đã có câu tục ngữ vô cùng sắc sảo: "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng". Về mặt nghĩa đen, "mực" và "đèn" là những vật dụng quen thuộc gắn liền với việc học tập. Tuy nhiên, ở tầng nghĩa ẩn dụ, "mực" đại diện cho cái xấu, những môi trường tiêu cực và lối sống sa đọa; trong khi "đèn" là biểu tượng của ánh sáng tri thức, đạo đức và những ảnh hưởng tích cực. Câu tục ngữ là lời khẳng định về quy luật đồng hóa: hoàn cảnh sống và những mối quan hệ xã hội đóng vai trò quyết định trong việc nhào nặn nên tính cách con người. Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức nặng của chân lý này. Một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong sự yêu thương và giáo dục tử tế (gần đèn) chắc chắn sẽ có xu hướng trở thành người nhân hậu. Ngược lại, nếu thường xuyên tiếp xúc với những tệ nạn hoặc lối sống ích kỷ (gần mực), con người rất dễ bị tiêm nhiễm những thói hư tật xấu. Đặc biệt trong thời đại số hiện nay, "môi trường" không chỉ là không gian vật lý mà còn là không gian mạng. Việc lựa chọn thông tin để tiếp nhận, lựa chọn những cộng đồng để tham gia cũng chính là việc chúng ta đang chọn "mực" hay "đèn" cho tâm hồn mình. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn nhận câu tục ngữ theo một chiều, chúng ta dễ rơi vào chủ nghĩa duy tâm khách quan. Thực tế cho thấy, vẫn có những người "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Đó là những cá nhân có bản lĩnh nội tại vững vàng, có hệ giá trị cốt lõi bền bỉ để không bị hoàn cảnh xoay chuyển. Chính vì vậy, bên cạnh việc chủ động tìm kiếm môi trường tốt, mỗi cá nhân cần phải tự thắp lên "ngọn đèn" của chính mình thông qua việc học tập và tu dưỡng. Tóm lại, câu tục ngữ "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng" vẫn là một bài học đắt giá về việc chọn lọc môi trường sống. Là những người trẻ, chúng ta cần tỉnh táo để kết giao với những người bạn tốt, sống trong những môi trường lành mạnh, đồng thời không ngừng rèn luyện bản lĩnh để giữ vững sự chính trực giữa những biến động của cuộc đời.
Câu 1:
Đọc bài thơ "Bảo kính cảnh giới bài 21" của Nguyễn Trãi, trong lòng tôi trào dâng một sự khâm phục sâu sắc trước trí tuệ và cái tâm của người xưa. Dù đã trải qua hàng thế kỷ, nhưng những vần thơ thất ngôn xen lục ngôn vẫn vẹn nguyên giá trị thời đại, tựa như một chiếc gương soi chiếu lại bản ngã của mỗi người. Tôi đặc biệt ấn tượng với hình ảnh "bầu" và "ống" – những biểu tượng giản dị nhưng hàm súc về sự thích nghi của con người trước hoàn cảnh. Bài thơ không chỉ là một lời răn dạy khô khan mà là một lời nhắc nhở nhẹ nhàng nhưng quyết liệt về việc bảo vệ nhân cách. Cảm giác trăn trở về việc chọn "mực" hay chọn "son" khiến tôi nhận ra rằng, trong hành trình trưởng thành, việc tìm kiếm một môi trường sống tích cực và những người bạn hiền đức là vô cùng quan trọng. Bài thơ đã tiếp thêm cho tôi động lực để rèn luyện bản lĩnh, để dù ở trong bất kỳ hoàn cảnh nào, bản thân vẫn giữ được "nét khôn" và sự chính trực của một tâm hồn cao đẹp.
Câu 2:
Trong hành trình hình thành nhân cách, con người không bao giờ tồn tại như một ốc đảo tách biệt mà luôn chịu sự tác động mạnh mẽ từ môi trường xung quanh. Đúc kết kinh nghiệm từ ngàn xưa, ông cha ta đã có câu tục ngữ vô cùng sắc sảo: "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng". Về mặt nghĩa đen, "mực" và "đèn" là những vật dụng quen thuộc gắn liền với việc học tập. Tuy nhiên, ở tầng nghĩa ẩn dụ, "mực" đại diện cho cái xấu, những môi trường tiêu cực và lối sống sa đọa; trong khi "đèn" là biểu tượng của ánh sáng tri thức, đạo đức và những ảnh hưởng tích cực. Câu tục ngữ là lời khẳng định về quy luật đồng hóa: hoàn cảnh sống và những mối quan hệ xã hội đóng vai trò quyết định trong việc nhào nặn nên tính cách con người. Thực tế cuộc sống đã chứng minh sức nặng của chân lý này. Một đứa trẻ được nuôi dưỡng trong sự yêu thương và giáo dục tử tế (gần đèn) chắc chắn sẽ có xu hướng trở thành người nhân hậu. Ngược lại, nếu thường xuyên tiếp xúc với những tệ nạn hoặc lối sống ích kỷ (gần mực), con người rất dễ bị tiêm nhiễm những thói hư tật xấu. Đặc biệt trong thời đại số hiện nay, "môi trường" không chỉ là không gian vật lý mà còn là không gian mạng. Việc lựa chọn thông tin để tiếp nhận, lựa chọn những cộng đồng để tham gia cũng chính là việc chúng ta đang chọn "mực" hay "đèn" cho tâm hồn mình. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn nhận câu tục ngữ theo một chiều, chúng ta dễ rơi vào chủ nghĩa duy tâm khách quan. Thực tế cho thấy, vẫn có những người "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Đó là những cá nhân có bản lĩnh nội tại vững vàng, có hệ giá trị cốt lõi bền bỉ để không bị hoàn cảnh xoay chuyển. Chính vì vậy, bên cạnh việc chủ động tìm kiếm môi trường tốt, mỗi cá nhân cần phải tự thắp lên "ngọn đèn" của chính mình thông qua việc học tập và tu dưỡng. Tóm lại, câu tục ngữ "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng" vẫn là một bài học đắt giá về việc chọn lọc môi trường sống. Là những người trẻ, chúng ta cần tỉnh táo để kết giao với những người bạn tốt, sống trong những môi trường lành mạnh, đồng thời không ngừng rèn luyện bản lĩnh để giữ vững sự chính trực giữa những biến động của cuộc đời.
Những điểm khó khăn chính
Chủ nhân của khu vườn và người cảnh giữ: khu vườn táo vàng thuộc về nữ thần Hê-ra và được canh giữ bởi một còn rồng có một trăm cái đầu tên là La-đông.
Vị trí khu vườn bí ẩn: không ai biết được chính xác vị trí của khu vườn, Hê-Ra-Clét phải đi qua nhiều gian nan, địa hình khắc nghiệt để tìm ra nó
Sự trợ giúp của thần Prô-mê-tê: Hê-Ra-Clét đã phải giải cứu thần Prô-mê-tê bị xiềng để có được lời khuyên giúp lấy táo.
Thần Át-lát và âm mưu lừa gạt: sau khi lấy được táo vào từ thần Át-lát, vị thần này đã cố lừa Hê-Ra-Clét gánh bầu trời thấy mình. Đây là một thử thách trí tuệ, không thể giải quyết bằng sức mạnh.
Theo em yếu tố khó khăn nhất là :
Âm mưu lừa gạt của thần Át-lát vì nó không đòi hỏi sức mạnh, mà yêu cầu sự thông minh và nhanh trí để đối phó.
Hê-Ra-Clét đã phải dùng mưu kế" để gạt lại thần Át-lát, đổi lại quả táo, và thoát khỏi gánh nặng vĩnh viên của việc chống đỡ bầu trời.
a, Hê - ra - chết đi tìm táo vàng thuộc thể loại thần thoại
b, Ngôi kể : được kể ở ngôi thứ ba
c, bối cảnh không gian: là các vùng đất xa xôi, hiểm trở
Thời gian: là thời xa xưa, khi các vị thần và người anh hùng cùng tồn tại
d, các sự kiện chính bao gồm Hê - ra - clét vượt qua các thử thách, giao đấu với các kẻ thù ( cha con thần chiến tranh A-rét, gã khổng lồ Ăng-tê), giải cứu thần Prô-mê-tê và giúp thần Át-lát đỡ bầu trôi để lấy táo