Hoàng Thảo Vy
Giới thiệu về bản thân
Trong cuộc sống ai cũng có những kỉ niệm vui,buồn ,hạnh phúc,đáng nhớ.Với tôi kỉ niệm đáng nhớ nhất ở tiểu học là "đi thăm lăng Bác".Trải ngiệm ấy là một phần kí ức không thể nào quên,in sâu vào trong tâm khảm tôi.
Khi học lớp 4,nhà trường tổ chức đi tham quan lăng Bác,vào thứ bảy. sáng hôm đó 5 giờ có mặt để điểm danh và 5 giờ 30 phút sẽ khởi hành.Khi đi hướng dẫn viên sẽ nhắc nhở các bạn nghỉ ngơi.Trên đường vì quá háo hức nên tôi không tài nào ngủ nổi,và cùng bạn thân ngắm bình minh sáng.Sau khi nghỉ ngơi,tôi và bạn ăn bánh cho đỡ đói.Sau khi ăn xong,tôi thấy tất cả mọi người đã dậy và đang nói truyện vui vẻ.Tầm 8 giờ mọi người đã dậy hết, rồi hướng dẫn viên giới thiệu anh ấy tên là Khánh.Sau màn giới thiệu,các bạn trong lớp giao lưu văn nghệ cùng mọi người,có người hát,có người giới thiệu về mình.Sau khi hát xong bài cuối cùng thì cũng đến nơi,trời nóng.
Câu 1:
câu truyện trên được kể theo ngôi thứ 3
Câu 2
Theo câu chuyện, không rõ ai là người trồng cây hoàng lan.
Câu 3
– Biện pháp tu từ nhân hoá: “khoác trên mình” – vốn là cụm từ chỉ hoạt động của con người, trong trường hợp này được gán cho vật (cây hoàng lan).
– Tác dụng:
+ Làm cho hình ảnh cây hoàng lan trở nên sinh động, gần gũi với con người,làm tăng sức gợi hình ,gợi cảm,tăng giá trị biểu đạt.
+ Nhấn mạnh sự hồi sinh, sức sống căng tràn của cây hoàng lan khi mùa xuân tới.
+Qua biện pháp tu từ trên ta có thể thấy tác giả là người có niềm yêu thiên nhiên,quan sát thiên nhiên phong phú,tác giả có tâm hồn trong sáng.
Câu 4:HS giải thích được việc Hà “run run đỡ những cánh hoa hoàng lan từ trong tay bà” và “ngước đôi mắt tròn xoe nhìn lên ban thờ” là do:
– Hà xúc động, bất ngờ khi thấy kỉ vật của ông còn lưu giữ – những cánh hoa đã héo khô nhưng vẫn phảng phất hương thơm.
– Hà cảm nhận được sự thiêng liêng của kỉ niệm, thấu hiểu tình yêu thương sâu nặng mà bà dành cho ông.
– Hà biết trân trọng, chia sẻ với bà tình cảm gắn bó với cây hoàng lan.
Câu 5:Đoạn văn cần đảm bảo yêu cầu:
– Nội dung: tập trung nêu suy nghĩ về vai trò của gia đình đối với cuộc sống của mỗi người (là cái nôi nuôi dưỡng về mặt vật chất và tinh thần của con người; là động lực để mỗi người phấn đấu, cố gắng;...).
– Hình thức: viết theo hình thức đoạn văn, dung lượng khoảng 3 – 5 câu.