Dương Thị Thu Huyền
Giới thiệu về bản thân
Trong nhịp sống hối hả của kỷ nguyên số, khi con người mải mê đuổi theo những giá trị vật chất và sự thành công cá nhân, đôi khi ta tự hỏi: "Liệu tình yêu thương có còn chỗ đứng?". Câu trả lời nằm ở những hành động tử tế âm thầm, như cách nhân vật chị Điệp và anh Sáu Tâm trong truyện của Nguyễn Ngọc Tư đã bao bọc lấy cuộc đời đầy vết xước của cô gái tên San. Tình yêu thương, dù ở thời đại nào, vẫn luôn là "mạch nước ngầm" nuôi dưỡng tâm hồn nhân loại. Tình yêu thương không nhất thiết phải là những điều lớn lao, vĩ đại. Trong cuộc sống hiện đại, nó hiện hữu qua sự thấu hiểu giữa những người xa lạ, là cái nắm tay sẻ chia của cộng đồng dành cho người dân vùng lũ, hay đơn giản là sự kiên nhẫn lắng nghe một người bạn đang rơi vào trầm cảm. Giữa một thế giới mà sự kết nối đôi khi chỉ nằm ở những cái "like" ảo trên mạng xã hội, một sự quan tâm chân thực bằng ánh mắt, bằng lời nói động viên lại trở nên quý giá hơn bao giờ hết. Tình thương chính là sợi dây vô hình kéo con người lại gần nhau, xóa tan khoảng cách của sự ích kỷ và vô cảm. Hơn cả một cảm xúc, tình yêu thương còn có sức mạnh cảm hóa và tái sinh. Như San, nhờ tình thương của vợ chồng anh Sáu mà cô đã dám từ bỏ quá khứ ở quán bia để sống một cuộc đời lương thiện, dù cực nhọc. Tình thương giúp người lầm lỗi tìm về nẻo thiện, giúp người tuyệt vọng tìm thấy ánh sáng cuối đường hầm. Nó là "liều thuốc" đặc trị cho những căn bệnh tinh thần của thời đại, nơi con người dễ dàng cảm thấy cô đơn ngay giữa đám đông. Tuy nhiên, trong xã hội hôm nay, vẫn còn đó những góc khuất của sự thờ ơ, lối sống "đèn nhà ai nấy rạng" hoặc những người lợi dụng danh nghĩa từ thiện để trục lợi. Đó là những hiện tượng đáng phê phán, làm xói mòn giá trị đạo đức. Chúng ta cần hiểu rằng, yêu thương không phải là sự bố thí kẻ cả, mà là sự trân trọng và đặt mình vào hoàn cảnh của người khác để thấu cảm. Tóm lại, tình yêu thương chính là "vàng ròng" giữa đời thường. Mỗi chúng ta hãy là một ngọn nến nhỏ, tự thắp sáng lòng nhân ái từ những việc giản đơn nhất: một lời hỏi thăm cha mẹ, một nụ cười với người lao công, hay sự bao dung với sai lầm của người khác. Bởi vì, đúng như ý nghĩa của tiêu đề "Bởi vì thương", khi có tình thương, mọi nghịch cảnh đều có thể bước qua và mọi tâm hồn đều có thể nở hoa.
Văn bản để lại trong em nỗi xúc động nghẹn ngào về những kiếp người nhỏ bé nhưng giàu lòng tự trọng và tình thương. Em nhận ra rằng: Hạnh phúc đôi khi không phải là hào quang rực rỡ mà là sự thấu hiểu, sẻ chia giữa những người cùng cảnh ngộ (như cách chị Điệp và anh Sáu đối xử với San). Lòng tự trọng là thứ quý giá nhất: Dù trong bùn lầy của hoàn cảnh, San vẫn giữ cho mình một tâm hồn sạch sẽ, biết hy sinh ước mơ riêng để bảo vệ sự cao quý của nghệ thuật. Tình yêu thương có sức mạnh cảm hóa và an ủi con người đi qua những giông bão cuộc đời.
Trong hành trình trưởng thành của mỗi con người, môi trường sống và những mối quan hệ xung quanh đóng vai trò cực kỳ quan trọng. Để răn dạy con cháu về điều này, ông cha ta đã có câu tục ngữ: "Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng". Xét về nghĩa đen, "mực" vốn có màu đen, ngày xưa dùng để viết chữ, nếu chẳng may chạm phải sẽ dễ bị lấm bẩn. Ngược lại, "đèn" là nguồn phát sáng, soi rọi mọi vật xung quanh. Bằng cách sử dụng hình ảnh tương phản, câu tục ngữ muốn khẳng định một quy luật khách quan: Nếu tiếp xúc với những điều xấu xa, tiêu cực (mực), ta dễ bị tha hóa; nhưng nếu được sống trong môi trường lành mạnh, gần gũi với những người tốt (đèn), ta sẽ học hỏi được những điều hay và trở nên tiến bộ. Thực tế cuộc sống đã minh chứng rất rõ điều này. Một đứa trẻ lớn lên trong một gia đình hạnh phúc, cha mẹ mẫu mực thường sẽ có nhân cách tốt. Ngược lại, nếu một người thường xuyên kết giao với bạn bè xấu, lười biếng, họ sẽ dễ dàng bị lôi kéo vào những thói hư tật xấu. Môi trường có sức mạnh "thẩm thấu" rất lớn, nó hình thành nên thói quen và tư duy của chúng ta một cách thầm lặng. Tuy nhiên, chúng ta cũng cần nhìn nhận vấn đề một cách đa chiều. Không phải cứ "gần mực" là nhất định sẽ "đen". Trong lịch sử và đời thường, có biết bao tấm gương "gần bùn mà chẳng hôi tanh mùi bùn". Đó là những người có bản lĩnh vững vàng, có lý tưởng sống cao đẹp, dù sống trong nghịch cảnh vẫn giữ trọn phẩm giá. Ngược lại, nếu "gần đèn" mà bản thân lười nhác, không chịu tiếp thu ánh sáng tri thức thì cũng khó có thể tỏa sáng. Tóm lại, câu tục ngữ là một lời nhắc nhở quý báu về việc lựa chọn môi trường sống và bạn bè. Mỗi chúng ta cần chủ động tìm đến những "nguồn sáng" để học tập, đồng thời rèn luyện cho mình một bản lĩnh kiên cường để không bị vẩn đục trước những cám dỗ đời thường. Hãy nhớ rằng: Bạn không thể chọn nơi mình sinh ra, nhưng bạn hoàn toàn có thể chọn cách mình sống và người mình sẽ trở thành.
1. Sức mạnh của môi trường sống ("Gần mực thì đen, gần đèn thì rạng") Đây là bài học cốt lõi nhất. Nguyễn Trãi khẳng định con người dễ bị tác động bởi hoàn cảnh xung quanh: Ở với người tốt, người khôn thì ta học được điều hay. Ở với kẻ xấu, kẻ dại thì ta dễ bị lây nhiễm thói hư hoặc chịu vạ lây. Triết lý: Môi trường sống chính là "cái khuôn" đúc nên tính cách. Muốn nên người, trước hết phải chọn nơi để ở, chọn bạn để chơi. 2. Tầm quan trọng của việc "Chọn bạn mà chơi" Bài thơ chỉ rõ hệ quả của việc kết giao: Kết bạn với người trộm cắp sẽ có ngày "đau đòn" (chịu hình phạt). Kết bạn với người khôn sẽ "học nết khôn". Bài học: Chúng ta cần tỉnh táo và có chọn lọc trong các mối quan hệ xã hội. Một người bạn tốt không chỉ giúp ta tiến bộ mà còn là tấm gương để ta soi vào. 3. Sự linh hoạt và thích nghi (Phép ứng xử) Câu mở đầu "Ở bầu thì dáng ắt nên tròn" không chỉ nói về việc bị đồng hóa, mà còn gợi mở về khả năng thích nghi: Con người cần biết cách ứng xử phù hợp với hoàn cảnh và vị thế của mình ("Ở đấng thấp thì nên đấng thấp"). Tuy nhiên, sự thích nghi này phải dựa trên nền tảng đạo đức, tránh việc vì hoàn cảnh mà tha hóa. 4. Tự ý thức và giữ mình Dù môi trường có tác động mạnh mẽ, nhưng bài thơ mang tên "Gương báu răn mình" nhằm nhắc nhở chúng ta phải: Luôn tự soi xét bản thân. Có bản lĩnh để không bị "đen" khi gần "mực". Chủ động tìm kiếm những giá trị tích cực (tìm "son", tìm "khôn") để hoàn thiện chính mình. Tóm lại: Bài thơ là lời nhắc nhở nghiêm túc về việc tu dưỡng đạo đức. Để trưởng thành, chúng ta không chỉ cần nỗ lực cá nhân mà còn cần can đảm rời xa những môi trường tiêu cực và tìm đến những người đồng hành tử tế.
Trong xã hội hiện đại, việc thể hiện bản thân trở thành một nhu cầu tự nhiên và chính đáng của giới trẻ. Khi mỗi người đều mong muốn khẳng định giá trị cá nhân, việc bộc lộ suy nghĩ, cá tính và tài năng giúp họ tự tin hơn và tìm được vị trí của mình trong cộng đồng. Tuy nhiên, cách thể hiện bản thân của một bộ phận giới trẻ hiện nay vẫn còn nhiều điều đáng suy nghĩ. Trước hết, cần khẳng định rằng thể hiện bản thân là điều tích cực nếu được thực hiện đúng cách. Nhiều bạn trẻ ngày nay biết tận dụng mạng xã hội, các hoạt động học tập, nghệ thuật, thể thao để bộc lộ năng lực và đam mê. Họ dám nói lên quan điểm, dám theo đuổi ước mơ và không ngại khác biệt. Điều đó góp phần tạo nên một thế hệ năng động, sáng tạo và đầy bản lĩnh. Tuy nhiên, bên cạnh những biểu hiện tích cực, vẫn tồn tại không ít cách thể hiện lệch lạc. Một số bạn trẻ quá chú trọng đến hình thức bên ngoài, chạy theo trào lưu mà đánh mất bản sắc cá nhân. Có người thể hiện bản thân bằng những hành động gây sốc, phát ngôn thiếu suy nghĩ trên mạng xã hội để thu hút sự chú ý. Thậm chí, có những trường hợp đánh đồng việc “khác biệt” với việc “nổi loạn”, dẫn đến những hành vi không phù hợp với chuẩn mực đạo đức và văn hóa. Vậy làm thế nào để thể hiện bản thân một cách đúng đắn? Trước hết, mỗi bạn trẻ cần hiểu rõ giá trị của mình, biết mình mạnh ở đâu và mong muốn điều gì. Từ đó, lựa chọn cách thể hiện phù hợp, tích cực và có ích cho cộng đồng. Bên cạnh đó, cần rèn luyện nhân cách, trau dồi tri thức để sự thể hiện không chỉ dừng lại ở vẻ ngoài mà còn toát lên từ bên trong. Quan trọng hơn, hãy biết tôn trọng người khác, bởi thể hiện bản thân không có nghĩa là làm ảnh hưởng tiêu cực đến xung quanh. Tóm lại, thể hiện bản thân là quyền và cũng là nhu cầu của giới trẻ, nhưng cần được định hướng đúng đắn. Khi biết thể hiện mình một cách văn minh và tích cực, mỗi người trẻ không chỉ khẳng định được giá trị cá nhân mà còn góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.
Trong xã hội hiện đại, việc thể hiện bản thân trở thành một nhu cầu tự nhiên và chính đáng của giới trẻ. Khi mỗi người đều mong muốn khẳng định giá trị cá nhân, việc bộc lộ suy nghĩ, cá tính và tài năng giúp họ tự tin hơn và tìm được vị trí của mình trong cộng đồng. Tuy nhiên, cách thể hiện bản thân của một bộ phận giới trẻ hiện nay vẫn còn nhiều điều đáng suy nghĩ. Trước hết, cần khẳng định rằng thể hiện bản thân là điều tích cực nếu được thực hiện đúng cách. Nhiều bạn trẻ ngày nay biết tận dụng mạng xã hội, các hoạt động học tập, nghệ thuật, thể thao để bộc lộ năng lực và đam mê. Họ dám nói lên quan điểm, dám theo đuổi ước mơ và không ngại khác biệt. Điều đó góp phần tạo nên một thế hệ năng động, sáng tạo và đầy bản lĩnh. Tuy nhiên, bên cạnh những biểu hiện tích cực, vẫn tồn tại không ít cách thể hiện lệch lạc. Một số bạn trẻ quá chú trọng đến hình thức bên ngoài, chạy theo trào lưu mà đánh mất bản sắc cá nhân. Có người thể hiện bản thân bằng những hành động gây sốc, phát ngôn thiếu suy nghĩ trên mạng xã hội để thu hút sự chú ý. Thậm chí, có những trường hợp đánh đồng việc “khác biệt” với việc “nổi loạn”, dẫn đến những hành vi không phù hợp với chuẩn mực đạo đức và văn hóa. Vậy làm thế nào để thể hiện bản thân một cách đúng đắn? Trước hết, mỗi bạn trẻ cần hiểu rõ giá trị của mình, biết mình mạnh ở đâu và mong muốn điều gì. Từ đó, lựa chọn cách thể hiện phù hợp, tích cực và có ích cho cộng đồng. Bên cạnh đó, cần rèn luyện nhân cách, trau dồi tri thức để sự thể hiện không chỉ dừng lại ở vẻ ngoài mà còn toát lên từ bên trong. Quan trọng hơn, hãy biết tôn trọng người khác, bởi thể hiện bản thân không có nghĩa là làm ảnh hưởng tiêu cực đến xung quanh. Tóm lại, thể hiện bản thân là quyền và cũng là nhu cầu của giới trẻ, nhưng cần được định hướng đúng đắn. Khi biết thể hiện mình một cách văn minh và tích cực, mỗi người trẻ không chỉ khẳng định được giá trị cá nhân mà còn góp phần xây dựng một xã hội tốt đẹp hơn.
Trong dòng chảy mạnh mẽ của toàn cầu hóa, “chảy máu chất xám” không còn là một khái niệm xa lạ mà đã trở thành một nỗi trăn trở âm ỉ của xã hội Việt Nam. Đó không chỉ là việc người tài rời đi, mà sâu xa hơn, là câu hỏi về cách một đất nước đối diện với giá trị của tri thức và con người. Khi những bộ óc ưu tú chọn ở lại xứ người, điều mất đi không chỉ là nguồn nhân lực, mà còn là những cơ hội phát triển, những giấc mơ còn dang dở của chính dân tộc mình. Bản chất của hiện tượng “chảy máu chất xám” không đơn thuần là sự dịch chuyển địa lí của con người, mà là sự dịch chuyển của niềm tin. Nhiều người trẻ Việt Nam ra nước ngoài học tập với khát vọng vươn lên, nhưng khi đứng trước lựa chọn quay về hay ở lại, họ lại chọn một môi trường khác – nơi họ cảm thấy năng lực được ghi nhận, công sức được đền đáp và tương lai được đảm bảo. Điều đó buộc ta phải nhìn nhận một sự thật: đôi khi, chính môi trường trong nước chưa đủ sức giữ chân người tài. Những hạn chế về cơ sở vật chất, cơ hội nghiên cứu, cơ chế đãi ngộ, thậm chí là cả cách đánh giá con người, đã vô tình trở thành lực đẩy khiến họ ra đi. Tuy nhiên, nếu chỉ nhìn nhận hiện tượng này theo hướng tiêu cực thì chưa thật sự toàn diện. Trong một thế giới mở, việc người Việt học tập và làm việc ở nước ngoài cũng là cơ hội để tiếp thu tinh hoa tri thức nhân loại. Vấn đề không nằm ở việc “đi”, mà nằm ở chỗ “có quay về hay không”, và rộng hơn là “có còn hướng về Tổ quốc hay không”. Một người có thể không sống ở Việt Nam, nhưng vẫn có thể đóng góp cho đất nước bằng tri thức, kinh nghiệm, hay các dự án hợp tác. Vì thế, “chảy máu chất xám” đôi khi cũng có thể chuyển hóa thành “tuần hoàn chất xám” nếu có chính sách và tầm nhìn đúng đắn. Dẫu vậy, không thể phủ nhận rằng nếu phần lớn nhân tài lựa chọn ở lại nước ngoài, Việt Nam sẽ đối mặt với nguy cơ tụt hậu. Một quốc gia muốn phát triển bền vững không thể thiếu đội ngũ trí thức giỏi, những con người dám nghĩ, dám làm và dám đổi mới. Khi thiếu đi lực lượng này, những mục tiêu lớn về khoa học, công nghệ hay kinh tế sẽ khó có thể đạt được. Vì thế, giữ chân và thu hút nhân tài không chỉ là một chính sách, mà phải trở thành một chiến lược lâu dài. Để làm được điều đó, trước hết cần thay đổi từ chính môi trường trong nước. Đó là việc xây dựng một hệ sinh thái mà ở đó người tài được tôn trọng, được trao cơ hội và được đánh giá công bằng. Không ai muốn rời đi nếu họ cảm thấy mình thực sự có giá trị và có thể tạo ra giá trị. Bên cạnh đó, mỗi người trẻ cũng cần tự đặt cho mình một câu hỏi: thành công cá nhân có thể tách rời trách nhiệm với quê hương hay không? Đi xa để trưởng thành là điều đáng quý, nhưng quay về hoặc hướng về để cống hiến mới là điều làm nên ý nghĩa trọn vẹn của tri thức. “Chảy máu chất xám” vì thế không chỉ là vấn đề của riêng Nhà nước hay xã hội, mà còn là câu chuyện của mỗi cá nhân trong hành trình lựa chọn tương lai. Khi một đất nước biết trân trọng người tài, và khi người tài không quên cội nguồn của mình, thì lúc đó, dòng chảy tri thức sẽ không còn là sự mất mát, mà sẽ trở thành nguồn sức mạnh đưa dân tộc vươn lên.
Thông qua văn bản Chiếu cầu hiền tài, có thể thấy chủ thể bài viết – vua Lê Lợi – là một người có nhiều phẩm chất đáng quý. Trước hết, ông là vị vua yêu nước, luôn lo lắng cho sự hưng thịnh của quốc gia, thể hiện qua việc coi trọng vai trò của hiền tài trong việc trị nước. Bên cạnh đó, ông còn rất khiêm tốn và cầu thị khi tự nhận mình “sớm khuya lo sợ”, tha thiết mong tìm được người tài giúp sức. Đồng thời, ông cũng là người sáng suốt, có tầm nhìn xa khi đề ra chính sách khuyến khích tiến cử và tự tiến cử, không phân biệt xuất thân. Tất cả cho thấy đây là một vị vua anh minh, trọng dụng nhân tài và hết lòng vì dân vì nước.