Dương Thị Quỳnh Anh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Dương Thị Quỳnh Anh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

1.Tóm tắt câu chuyện:Một đứa bé vào phòng tác giả, giúp sắp xếp lại đồ đạc. Bé chỉnh lại đồng hồ, chén trà, đôi giày, dây treo tranh… theo cách mà bé cho là “dễ chịu” hơn cho các đồ vật. Khi được hỏi, bé nói rằng mình làm vậy vì “thấy chúng như thế cháu cứ bứt rứt không yên”. Bé cảm nhận được cảm xúc của đồ vật – thấy đồng hồ “bực bội”, giày “không nói chuyện được với nhau”, tranh “trông như con ma”.

Điều tác giả nhận ra:tác giả nhận ra đó chính là tâm hồn đồng cảm trước cái đẹp . Người nghệ sĩ có lòng đồng cảm rộng lớn, không chỉ với con người mà còn với cả vạn vật xung quanh; chính sự đồng cảm ấy giúp họ sáng tạo và cảm nhận được cái đẹp trong cuộc sống.

2.Theo tác giả, người nghệ sĩ có thể đồng cảm với mọi vật, kể cả vô tri vô giác, còn người thường chỉ đồng cảm với con người hoặc động vật mà thôi.

3.việc đặt vấn đề bằng cách kể một câu chuyện giúp cho bài văn sinh động, tự nhiên và dễ hiểu hơn, đồng thời gợi hứng thú cho người đọc và làm cho lập luận trở nên thuyết phục hơn.