Bùi Ngọc Tiến Minh

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Bùi Ngọc Tiến Minh
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1:

Sau khi đọc bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” của Hồng Vũ, em cảm nhận sâu sắc vẻ đẹp thiêng liêng của tình mẫu tử. Bài thơ sử dụng hình ảnh so sánh rất giàu ý nghĩa khi ví người mẹ như cánh đồng rộng lớn, còn con là những ngọn cỏ nở hoa trong lòng mẹ. Qua đó, em thấy được tình yêu thương bao la, sự che chở và hi sinh thầm lặng mà mẹ dành cho con. Dù cánh đồng không rộng như biển lớn, nhưng vẫn luôn chứa chan ánh nắng, ánh sao và những dòng nước mát để nuôi dưỡng cỏ lớn lên. Hình ảnh ấy gợi cho em nghĩ đến sự tần tảo và lòng bao dung của người mẹ trong cuộc sống. Mẹ luôn âm thầm chăm sóc, nuôi dưỡng và mong con khôn lớn, trưởng thành. Đọc bài thơ, em càng thêm yêu quý và biết ơn mẹ của mình. Em nhận ra rằng mỗi người con cần trân trọng tình cảm thiêng liêng ấy bằng cách sống tốt, chăm ngoan và quan tâm đến mẹ nhiều hơn. Bài thơ đã để lại trong em những cảm xúc ấm áp và sâu lắng về tình mẹ.

Câu 2:

Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” đã khắc họa một cách sâu sắc vẻ đẹp thiêng liêng, bền bỉ của tình mẫu tử – thứ tình cảm cao quý luôn âm thầm nuôi dưỡng con người. Tuy nhiên, trong đời sống hiện nay, vẫn còn không ít người sống vô tâm, thờ ơ và không biết trân trọng công ơn sinh thành, dưỡng dục của cha mẹ. Đây là một thực trạng đáng buồn và đáng suy ngẫm.

Cha mẹ là những người đã hi sinh cả tuổi trẻ, sức lực và hạnh phúc riêng để con cái được lớn lên trong yêu thương, đủ đầy. Thế nhưng, vì áp lực cuộc sống, vì mải mê chạy theo danh vọng, tiền bạc hay lối sống cá nhân, nhiều người dần quên đi việc quan tâm, chăm sóc cha mẹ. Có người xem sự hi sinh của cha mẹ là điều hiển nhiên, thậm chí tỏ ra cáu gắt, lạnh nhạt, thiếu tôn trọng. Điều đó không chỉ làm tổn thương cha mẹ mà còn khiến các giá trị đạo đức truyền thống dần bị phai nhạt.

Nguyên nhân của lối sống vô tâm ấy xuất phát từ sự thiếu ý thức, thiếu giáo dục về lòng biết ơn, cũng như ảnh hưởng tiêu cực của lối sống thực dụng trong xã hội hiện đại. Khi con người quá đề cao cái tôi cá nhân, họ dễ quên đi những mối quan hệ thiêng liêng nhất của cuộc đời mình.

Để khắc phục tình trạng đó, mỗi người cần học cách trân trọng tình cảm gia đình. Chúng ta nên quan tâm, chăm sóc và dành thời gian cho cha mẹ nhiều hơn. Những hành động đơn giản như hỏi han, giúp đỡ cha mẹ việc nhà hay cố gắng học tập và sống tốt cũng là cách thể hiện lòng hiếu thảo.

Mỗi người cần hiểu rằng , cha mẹ ko thể ở bên ta mãi mãi. Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng và vô giá trong cuộc đời mỗi con người. Vì vậy, mỗi chúng ta cần biết trân trọng, gìn giữ và đáp đền công ơn của cha mẹ bằng tình yêu thương và sự hiếu thảo chân thành.

Câu 1:

-Bài thơ “Mùa cỏ nở hoa” được viết theo thể thơ tự do.

Câu 2:

-Chủ thể trữ tình trong bài thơ là người mẹ, đang trực tiếp bày tỏ tình yêu thương, suy nghĩ và ước mong dành cho con.

Câu 3:

– Biện pháp tu từ nhân hoá thể hiện ở các từ ngữ: “cỏ thơm thảo”, “cỏ hát”.

– Tác dụng: + làm cho câu thơ thêm sinh động hấp dẫn ,tăng sức gợi hình gợi cảm

+qua đó thể hiện vẻ đẹp trong trẻo, tươi vui của sự sống và gián tiếp bộc lộ niềm tự hào, hạnh phúc dịu dàng của người mẹ khi nghĩ về con.

Câu 4:

-Những dòng thơ cho thấy người mẹ mong con lớn lên một cách hồn nhiên, trong sáng, phát triển tự nhiên, khỏe mạnh và mang lại niềm vui, sức sống cho cuộc đời, cho “đất mẹ” hiền hòa.

Câu 5:

Tình mẫu tử là tình cảm thiêng liêng và cao quý. Để gìn giữ và vun đắp tình cảm ấy, em cần luôn yêu thương, kính trọng và biết ơn mẹ. Em nên chăm ngoan, học tập tốt để mẹ vui lòng. Ngoài ra, em cũng cần giúp đỡ mẹ những công việc trong gia đình như dọn dẹp nhà cửa, nấu ăn, chăm sóc em nhỏ. Em nên thường xuyên quan tâm, hỏi han sức khỏe của mẹ và chia sẻ với mẹ những niềm vui, nỗi buồn trong cuộc sống. Những việc làm nhỏ bé nhưng chân thành sẽ giúp tình mẫu tử ngày càng bền chặt.



Nam Cao là nhà văn hiện thực xuất sắc của văn học Việt Nam, luôn dành ngòi bút của mình để cảm thông, trân trọng những con người nghèo khổ. Truyện ngắn Lão Hạc là một tác phẩm tiêu biểu, thể hiện sâu sắc số phận bi kịch và phẩm chất cao đẹp của người nông dân trước Cách mạng tháng Tám.

Nhân vật lão Hạc là một người nông dân nghèo, sống cô độc sau khi vợ mất, con trai vì nghèo mà bỏ đi đồn điền cao su. Tài sản quý giá nhất của lão chỉ là mảnh vườn và con chó Vàng – kỉ vật của con trai. Dù cuộc sống thiếu thốn, lão vẫn quyết tâm giữ mảnh vườn cho con, không tiêu xài vào tài sản ấy. Khi không còn khả năng nuôi chó, lão Hạc đau đớn bán cậu Vàng, rồi sống trong day dứt, ân hận khôn nguôi.

Bi kịch lớn nhất của lão Hạc không chỉ là cái nghèo mà còn là sự giằng xé trong tâm hồn. Lão thà chọn cái chết bằng bả chó để giữ trọn mảnh vườn cho con, chứ không muốn sống trong cảnh ăn bám hay làm điều trái với lương tâm. Cái chết của lão vừa đau xót, vừa cao cả, thể hiện lòng tự trọng và tình phụ tử sâu nặng.

Thông qua nhân vật ông giáo, Nam Cao còn bày tỏ niềm xót thương và sự trân trọng đối với nhân phẩm người nông dân. Dù bị cuộc sống vùi dập, họ vẫn giữ được cốt cách lương thiện, trong sạch.

Trong bài thơ Khi mùa mưa đến, nhà thơ đã khơi gợi một cảm hứng trữ tình nhẹ nhàng, sâu lắng trước sự vận động của thiên nhiên và cảm xúc con người. Mùa mưa không chỉ là hiện tượng của đất trời mà còn đánh thức những rung động nội tâm, những suy tư về thời gian, kỉ niệm và sự đổi thay của cuộc sống. Qua hình ảnh thiên nhiên gần gũi, nhà thơ gửi gắm tình yêu tha thiết với cuộc đời, với những điều bình dị nhưng giàu ý nghĩa.

Ý thơ “Ta hoá phù sa mỗi bến chờ” gợi lên hình ảnh con người sẵn sàng hi sinh, hoà tan cái “tôi” cá nhân vào dòng chảy chung của cuộc đời. “Phù sa” là thứ lặng lẽ, bền bỉ bồi đắp cho sự sống, tượng trưng cho những đóng góp âm thầm nhưng ý nghĩa. Câu thơ thể hiện khát vọng sống đẹp: sống cống hiến, sống vì người khác, dù không được ghi danh hay chờ đợi sự đền đáp.