Tạ Hoàng Long
Giới thiệu về bản thân
Cảm nhận của em khi đọc xong bài thơ là tác giả rát mong chờ mùa mưa và phù sa bồi đắp nên cho nhân dân,khi nghĩ về mưa là có thể làm lúa tươi tốt và khiến cho người dân có thể có lúa và gạo ăn.Trong thời kì khổ cực như vậy thì mùa mưa rất được mọi người mong chờ và tác giả cũng vậy.
Em hiểu rằng nếu mùa mưa tới thì phù sa sẽ được bồi đắp thêm và tác giả muốn nói rằng sẽ chờ mãi cho tới khi phù sa được bồi đắp
Nhà văn Nguyễn Minh Châu từng nhận xét:"truyện ngắn như một lát cắt giữa một thân cổ thụ,chỉ cần nhìn những đường vân trên cái khoan gỗ tròn tròn kia,dù trăm name vẫn thấy một đời thảo mộc".Nhà văn trẻn hành trình sáng tạo và khám phá thế giới đều muốn thâu tóm những khoảnh khắc cô đọng nhất quả lời bút của mình.Vì lẽ đó,khi bạn đọc truyện ngắn "Nhà mẹ Lê"của nhà thơ Thạch Lam cho ta thấy được bộn bề cuộc sống trang viết và thấy được cả sự khổ cực thời phong kiến, những yêu thương đong đầy quá từng câu chữ
Đoạn trích kể lại một buổi chiều bi thảm trong cuộc đời bác Lê,là một người mẹ nghèo nuôi đàn con nheo nhóc.Vì không có gạo ăn,bác liều sang nhà ông Bá xin gạo dù biết có thể gặp nguy hiểm.Bác bị chó cắn trọng thương rồi lên cơn mê sảng và chết khi cái nghèo vẫn bám đuôi.Đoạn trích cho ta thấy đức hi sinh của người mẹ và nỗi thống khổ của người dân nghèo trong những năm của thế kỉ XX.
Mẹ Lê có hoàn cảnh nghèo túng,lam lũ,cơ cực được thể hiện qua các hình ảnh:"mạnh áo rét","ổ rơm","manh chiếu rách","nguy nan hơn khi đàn con đã nhịn đói suốt buổi".Bà là một người mẹ không chỉ nghèo về vật chất còn lâm vào tình cảnh éo le,khổ cực khi đàn con bị đói.Nhưng bà là người mẹ giàu tình yêu thương và sự hỗ sinh:"không có thì lấy gạo đâu mà ăn.Thôi,tạo cứ liều vào lần nữa xem sao".Hành động"liều" ấy là biểu hiện cao đẹp của tình mẫu tử.Dẫu là khó ,là nguy hiểm,khi từ sáng đã đến và bị từ chối và dọa sẽ thả chó ra cắn thì người mẹ ấy vẫn đi vì các con và vẫn hi vọng kẻ nhà giàu kia sẽ có lòng trắc ẩn.Có thể cho một bát gạo, có thể cho con bác sẽ vượt qua được cơn đói.Mọi hì vọng của người mẹ bị dập tắt hoàn toàn khi không chỉ không xin được gạo cho con mà còn bị chó cắn :"máu chảy ròng ròng". Bí kịch về cái nghèo này còn giáng cho bác một đòn chí mạng bắt bác lâm vào cảnh mê sảng rồi chết,nó bắt bác phải hồi tưởng:"lúc sinh ra bác đã thấy nó rồi và từ đó nó cứ theo liền bác mãi".Cuộc đời bác là chuỗi ngày gắn với cái nghèo không lối thoát.Tiếng kêu:"trời ơi sao số tôi khổ thế này?"trước khi chết là tiếng kêu ai oán cho người bị cái nghèo bóp nghẹt tới cùng
Trong những tác phẩm của Thạch Lam không chịu hay về nội dung mà còn đặc sắc về nghệ thuật với việc dùng ngôn ngữ giản dị ,giàu sức gợi, những chi tiết chân thực mà ám ảnh cho ta thấy hình ảnh người mẹ nghèo hiện lên qua hình ảnh,hoạt đọng và lời nói giúp chúng ta cảm nhận một cách chân thực nỗi thống khổ của người mẹ,ngoài ra tình huống chuyện được xây dựng tự nhiên nhưng đầy kịch tính,một lần liều đi xin gạo dẫn đến cái chết thương tâm,ngôi kể thứ ba giúp chuyện được kể một cách khách quan,chân thực.Đặc biệt,tiếng kêu thất thanh là một câu cảm thán kết hợp câu hỏi từ từ bộc lộ sự khổ cực.Từ đó ,chúng ta cảm thấu được sự đồng cảm,sẻ chia của thời gian với số phận nhỏ bé bị đẩy tới mức đường cùng.
Ra-xun Gam-za-top tingwf kiêu hãnh khẳng định:"cái tài nhờ cái tâm để cháy lên,cái tâm nhờ cái tài để toả sáng".Quả thực khi xây dựng câu chuyện về sự khổ cực của chế độ phong kiến,nhà văn Thạch Lam vừa toả sáng cái tâm cao đẹp,vừa thể hiện cái tài của người nghệ sĩ chân chính,điều đó còn làm nên sức sống lâu bền của tác phẩm"Nhà mẹ Lê"của nhà văn Thạch Lam.