Hoàng Trung Dũng

Giới thiệu về bản thân

Chào mừng bạn đến với trang cá nhân của Hoàng Trung Dũng
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
xếp hạng Ngôi sao 1 ngôi sao 2 ngôi sao 1 Sao chiến thắng
0
(Thường được cập nhật sau 1 giờ!)

Câu 1

Văn bản Giữa người với người của Nguyễn Ngọc Tư đã phản ánh sâu sắc thực trạng đáng suy ngẫm về sự vô cảm của con người trong xã hội hiện đại, đặc biệt là dưới tác động của mạng xã hội. Tác giả đã xây dựng tình huống một người y sĩ thay vì tập trung cứu chữa bệnh nhân lại chụp ảnh người bị thương để đăng lên mạng nhằm thu hút sự chú ý. Qua đó, tác giả đặt ra câu hỏi về đạo đức nghề nghiệp và lòng nhân ái khi con người dần xem nỗi đau của người khác như một phương tiện để câu “like”. Bên cạnh đó, tác giả còn đưa ra nhiều dẫn chứng về những tin tức giật gân, thiếu kiểm chứng gây ảnh hưởng tiêu cực đến cuộc sống của những người lao động lương thiện. Điều này cho thấy sự thiếu trách nhiệm trong việc tiếp nhận và chia sẻ thông tin của một bộ phận người dùng mạng. Với giọng văn nhẹ nhàng nhưng đầy trăn trở, Nguyễn Ngọc Tư đã gửi gắm thông điệp rằng con người cần biết yêu thương, đồng cảm và sống có trách nhiệm hơn với nhau. Văn bản không chỉ là lời cảnh tỉnh về sự vô cảm mà còn nhắc nhở mỗi người cần giữ gìn tình người trong xã hội ngày càng phát triển.

Câu 2

Trong xã hội hiện đại, khi đời sống vật chất ngày càng phát triển thì một vấn đề đáng lo ngại lại xuất hiện, đó chính là sự thờ ơ, vô cảm giữa con người với con người. Đây là một hiện tượng tiêu cực cần được nhìn nhận nghiêm túc và khắc phục để xã hội trở nên nhân văn hơn.

Vô cảm là trạng thái con người trở nên lạnh lùng, thờ ơ, không quan tâm đến những người xung quanh, kể cả khi họ đang gặp khó khăn hay bất hạnh. Biểu hiện của sự vô cảm có thể dễ dàng bắt gặp trong đời sống. Đó là việc thấy người bị tai nạn nhưng không giúp đỡ, chỉ đứng nhìn hoặc quay video đăng mạng xã hội. Đó còn là việc nhiều người sẵn sàng buông lời chỉ trích, miệt thị người khác trên mạng mà không cần biết cảm xúc của họ. Thậm chí, có người coi nỗi đau của người khác như một câu chuyện giải trí để bàn tán.

Nguyên nhân của hiện tượng này xuất phát từ nhiều yếu tố. Trước hết, nhịp sống hiện đại khiến con người trở nên bận rộn, chỉ tập trung vào lợi ích cá nhân mà quên đi việc quan tâm đến người khác. Bên cạnh đó, sự phát triển của mạng xã hội đôi khi khiến con người sống trong thế giới ảo nhiều hơn, làm giảm sự kết nối thực sự giữa người với người. Ngoài ra, một số người sợ liên lụy, sợ trách nhiệm nên chọn cách thờ ơ để tránh rắc rối.

Sự vô cảm gây ra nhiều hậu quả nghiêm trọng. Nó làm cho các mối quan hệ xã hội trở nên lạnh lẽo, thiếu tình người. Khi sự vô cảm lan rộng, con người sẽ mất dần lòng tin vào nhau, khiến xã hội trở nên ích kỉ và thiếu sự sẻ chia. Nguy hiểm hơn, sự thờ ơ trước cái xấu có thể gián tiếp làm cho cái xấu có cơ hội phát triển.

Tuy nhiên, cần khẳng định rằng vô cảm không phải là bản chất của con người Việt Nam. Trong thực tế, vẫn có rất nhiều tấm gương dũng cảm cứu người, sẵn sàng giúp đỡ người gặp khó khăn mà không màng đến lợi ích cá nhân. Những hành động đẹp đó chính là minh chứng cho truyền thống nhân ái tốt đẹp của dân tộc ta.

Để hạn chế sự vô cảm, mỗi người cần rèn luyện cho mình lòng nhân ái và sự đồng cảm. Chúng ta cần học cách quan tâm đến người khác, biết giúp đỡ khi có thể, dù chỉ là những hành động nhỏ. Gia đình và nhà trường cũng cần giáo dục đạo đức, lối sống nhân văn cho thế hệ trẻ. Đặc biệt, mỗi người cần sử dụng mạng xã hội một cách có trách nhiệm, lan tỏa những điều tích cực thay vì những thông tin tiêu cực.

Tóm lại, sự thờ ơ, vô cảm là một căn bệnh tinh thần nguy hiểm của xã hội hiện đại. Vì vậy, mỗi người cần sống yêu thương hơn, biết quan tâm và chia sẻ nhiều hơn để góp phần xây dựng một xã hội giàu tình người, nơi mà con người luôn biết trân trọng và giúp đỡ lẫn nhau.


câu 1: tùy bút hoặc tản văn
câu 2 Đề tài: Văn bản đề cập đến sự vô cảm giữa con người với con người trong xã hội hiện đại, đặc biệt là tác động hai mặt của mạng xã hội làm con người xa cách, thiếu tình người.
câu 3 Các chi tiết liệt kê: bán bắp luộc (tin nồi nước có pin đèn), hủ tiếu gõ (nước dùng chuột cống), chè dừa non/chè bưởi (tin có thuốc rầy/thuốc trừ sâu). Về nội dung: Nhấn mạnh sự phổ biến và tính chất nghiêm trọng của những tin đồn ác ý, tin giả trên mạng xã hội. Nó cho thấy sức công phá của truyền thông thiếu đạo đức có thể hủy hoại sinh kế của những người lao động nghèo lương thiện. Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu dồn dập, tăng sức thuyết phục và tính xác thực cho lập luận của tác giả, khiến người đọc cảm thấy xót xa trước những "tai bay vạ gió" mà con người phải gánh chịu. Thái độ: Thể hiện sự bất bình và xót thương của tác giả trước sự xuống cấp của lương tâm con người khi sẵn sàng dùng "mồi người" để câu khách.
cau 4 Hai câu văn trên gợi ra những suy nghĩ nhức nhối về thực trạng đạo đức: Sự lên ngôi của lòng tham và chủ nghĩa cá nhân: Con người chỉ nhìn thấy lợi ích vật chất trước mắt (giấy bạc, chai bia) mà hoàn toàn phớt lờ nỗi đau, sự khốn cùng của nạn nhân. Sự vô cảm, thờ ơ: "Không thấy nạn nhân" không phải là mù lòa về thị giác, mà là sự "mù lòa về tâm hồn". Con người đang dần mất đi khả năng thấu cảm, sự trắc ẩn giữa đồng loại. Tâm lý đám đông lệch lạc: Những hành động như "hôi của" cho thấy một bộ phận người dân có nhận thức đạo đức yếu kém, coi việc chiếm đoạt tài sản của người khác trong lúc hoạn nạn là điều hiển nhiên.

câu 5 bài học rút ra Sử dụng mạng xã hội có trách nhiệm: Cần tỉnh táo trước các thông tin tiêu cực, không tiếp tay cho những tin đồn ác ý và không biến nỗi đau của người khác thành công cụ để "câu like". Giữ gìn sự thấu cảm: Đừng để công nghệ hay những bức tường vô hình làm chai sạn tâm hồn. Hãy nhìn nhau như những "con người" có cảm xúc, biết đau đớn chứ không phải là những "mồi câu" hay công cụ. Sống chậm lại để quan tâm: Trong một thế giới kết nối ảo quá nhanh, chúng ta cần sống chậm lại để nhìn thấy "nạn nhân", nhìn thấy nỗi khổ của người xung quanh và sẵn sàng chìa tay giúp đỡ thay vì đứng chụp ảnh, quay phim. Trân trọng những giá trị đạo đức cốt lõi: Đừng để những lợi ích vật chất hay sự hiếu kỳ nhất thời làm băng hoại lòng nhân ái.




Bài thơ “Những bóng người trên sân ga” của Nguyễn Bính là một trong những tác phẩm tiêu biểu cho hồn thơ chân chất, đậm tình người và thấm đẫm nỗi buồn nhân thế. Về nội dung, bài thơ khắc hoạ những cảnh chia ly quen thuộc nơi sân ga – nơi con người tạm biệt nhau để bước vào những hành trình riêng. Từ hình ảnh hai cô bé, đôi người yêu, người mẹ tiễn con, đến những bóng người cô đơn… tất cả đều gợi nên một bức tranh nhân sinh đầy thương cảm. Dưới cái nhìn của nhà thơ, mỗi cuộc tiễn đưa không chỉ là một sự chia xa mà còn là biểu tượng của những cách biệt, mất mát trong đời sống con người. Về nghệ thuật, Nguyễn Bính sử dụng thể thơ bảy chữ với nhịp điệu chậm buồn, kết hợp điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy” khiến cho độc giả cảm thấy hoài niệm và thương cảm. Hình ảnh “những chiếc khăn mầu thổn thức bay”, “những bàn tay vẫy những bàn tay” được chọn lọc tinh tế, giàu sức gợi hình gợi cảm. Giọng thơ nhẹ nhàng, thấm đượm chất dân gian, góp phần làm nổi bật nỗi buồn chia ly mà vẫn chan chứa tình người. Chính sự kết hợp hài hòa mà sâu sắc ấy đã tạo nên một thi phẩm xuất sắc.
câu 2
Trong cuộc đời, mỗi người đều đứng trước nhiều ngã rẽ. Có những con đường đã có sẵn, bằng phẳng, đông người đi; nhưng cũng có những con đường mới mẻ, gập ghềnh, chưa ai đặt chân tới. “Chọn lối đi chưa có dấu chân người” là dám từ bỏ sự an toàn, không bị cuốn theo lối mòn của người khác, mà chủ động tìm ra hướng đi riêng phù hợp với năng lực, ước mơ và giá trị sống của bản thân. Đó chính là biểu hiện của tinh thần sáng tạo và bản lĩnh cá nhân.

Sự chủ động và sáng tạo giúp con người phát huy hết tiềm năng, không chỉ lặp lại điều đã có mà còn tạo ra cái mới, cái khác biệt. Nhờ vậy, xã hội mới có thể tiến lên. Nếu không có những người dám đi con đường chưa ai đi, nhân loại đã không có những phát minh vĩ đại, những công trình nghệ thuật độc đáo, hay những tư tưởng đổi mới làm thay đổi thế giới. Thomas Edison kiên trì với hàng nghìn thất bại để phát minh ra bóng đèn điện; Steve Jobs dám khác biệt để tạo nên Apple; hay trong văn học Việt Nam, Nguyễn Du đã vượt qua khuôn sáo thơ ca trung đại để sáng tạo nên Truyện Kiều – một kiệt tác mang phong cách riêng. Tất cả họ đều là những “người chọn lối đi chưa có dấu chân người”.

Tuy nhiên, dám chọn con đường riêng không có nghĩa là liều lĩnh hay tách mình khỏi cộng đồng. Sự sáng tạo chân chính phải dựa trên hiểu biết, trải nghiệm và ý thức trách nhiệm. Một lựa chọn đúng đắn không chỉ phục vụ lợi ích cá nhân mà còn góp phần tích cực cho xã hội. Hơn nữa, không phải lúc nào con đường mới cũng dễ đi: nó đòi hỏi lòng can đảm, kiên trì và bản lĩnh đối mặt với thất bại. Chính khó khăn ấy lại là “phép thử” để tôi luyện con người trưởng thành hơn.

Trong cuộc sống hôm nay – thời đại của hội nhập và công nghệ – tinh thần chủ động và sáng tạo càng trở nên cần thiết. Nếu chỉ đi theo lối mòn, con người dễ trở thành bản sao mờ nhạt; ngược lại, dám nghĩ khác, làm khác sẽ giúp mỗi cá nhân tạo nên dấu ấn riêng, đóng góp giá trị độc đáo cho xã hội. Mỗi người trẻ chúng ta cần học cách tự lựa chọn con đường của mình: chủ động học tập, dám thể hiện chính kiến, dám thử thách bản thân trong những lĩnh vực mới.

Như vậy, “chọn lối đi chưa có dấu chân người” không chỉ là hành động dũng cảm mà còn là biểu tượng của ý chí sáng tạo, khát vọng tự khẳng định và tinh thần tiến bộ. Cuộc sống chỉ thật sự có ý nghĩa khi ta không sống như một bản sao của người khác, mà dám bước đi bằng chính đôi chân và ước mơ của mình.

Lời thơ của Robert Frost gửi đến mỗi chúng ta một thông điệp sâu sắc: hãy chủ động, sáng tạo và bản lĩnh trên hành trình tìm kiếm con đường riêng. Bởi chính sự lựa chọn khác biệt ấy sẽ làm nên giá trị và hạnh phúc thật sự của mỗi con người.

câu 1: thể thơ 7 chữ.
câu 2: Vần: bay – tay – này. kiểu vần liền
câu 3: biện pháp tu từ được sử dụng xuyên suốt bài thơ là Biện pháp tu từ: Điệp cấu trúc “Có lần tôi thấy…”
tác dụng: -Tạo nhịp điệu đều đặn, như những thước phim liên tiếp về các cuộc chia ly nơi sân ga.

-Gợi cảm giác quen thuộc, gắn bó và nỗi buồn thấm thía của con người trong cảnh biệt ly.

-Thể hiện cái nhìn đầy trắc ẩn, nhân hậu của nhà thơ đối với những phận người nhỏ bé.
Câu 4: Đề tài: Cảnh chia ly, tiễn biệt trên sân ga.
Chủ đề: Nỗi buồn và tình người trong những cuộc chia tay — sự đồng cảm của nhà thơ trước những thân phận xa cách, cô đơn giữa cuộc đời.
câu 5: yếu tố tự sự được thể hiện trong bài thơ bằng cách: bài thơ có giọng kể, xưng “tôi”, kể lại những lần “tôi thấy” các cảnh tiễn đưa khác nhau (vợ chồng, mẹ con, người yêu, bạn bè…)
Tác dụng: -Làm cho bài thơ giống một chuỗi câu chuyện nhỏ, chân thực và sinh động.

-Giúp người đọc dễ đồng cảm, như cùng chứng kiến những cảnh ngộ ấy.

-Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt