Sùng Thị Linh
Giới thiệu về bản thân
Câu 2:Cảm nhận về đoạn thơ trong “Bảo kính cảnh giới” – Nguyễn Trãi Đoạn thơ trong bài Bảo kính cảnh giới của Nguyễn Trãi đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên và cuộc sống làng quê thanh bình, tươi đẹp, tràn đầy sức sống. Những hình ảnh như “hòe lục”, “thạch lựu”, “hồng liên” với màu sắc xanh, đỏ, hương thơm ngào ngạt đã làm nổi bật vẻ đẹp rực rỡ của mùa hè. Thiên nhiên không tĩnh lặng mà luôn vận động, căng tràn nhựa sống, thể hiện sự giao hòa giữa con người và cảnh vật. Bên cạnh đó, âm thanh “lao xao chợ cá làng ngư phủ”, “dân giàu đủ khắp đòi phương” gợi lên nhịp sống yên vui, no đủ của nhân dân. Qua đó, ta cảm nhận được tấm lòng yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và đặc biệt là tình yêu thương sâu sắc của Nguyễn Trãi dành cho nhân dân. Ước mong “dân giàu đủ” thể hiện lý tưởng nhân nghĩa cao đẹp của một con người luôn lo cho dân, cho nước. Đoạn thơ không chỉ giàu giá trị thẩm mỹ mà còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc.Cảm nhận về đoạn thơ trong “Bảo kính cảnh giới” – Nguyễn Trãi Đoạn thơ trong bài Bảo kính cảnh giới của Nguyễn Trãi đã khắc họa một bức tranh thiên nhiên và cuộc sống làng quê thanh bình, tươi đẹp, tràn đầy sức sống. Những hình ảnh như “hòe lục”, “thạch lựu”, “hồng liên” với màu sắc xanh, đỏ, hương thơm ngào ngạt đã làm nổi bật vẻ đẹp rực rỡ của mùa hè. Thiên nhiên không tĩnh lặng mà luôn vận động, căng tràn nhựa sống, thể hiện sự giao hòa giữa con người và cảnh vật. Bên cạnh đó, âm thanh “lao xao chợ cá làng ngư phủ”, “dân giàu đủ khắp đòi phương” gợi lên nhịp sống yên vui, no đủ của nhân dân. Qua đó, ta cảm nhận được tấm lòng yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và đặc biệt là tình yêu thương sâu sắc của Nguyễn Trãi dành cho nhân dân. Ước mong “dân giàu đủ” thể hiện lý tưởng nhân nghĩa cao đẹp của một con người luôn lo cho dân, cho nước. Đoạn thơ không chỉ giàu giá trị thẩm mỹ mà còn mang ý nghĩa nhân văn sâu sắc.
Câu 1:Trong cuộc sống hiện đại ngày nay, lối sống chủ động giữ vai trò vô cùng quan trọng đối với mỗi con người, đặc biệt là thế hệ trẻ. Sống chủ động là biết tự đặt mục tiêu cho bản thân, dám nghĩ, dám làm và có trách nhiệm với những lựa chọn của mình. Khi sống chủ động, con người không thụ động chờ đợi cơ hội mà biết tự tạo ra cơ hội, không đổ lỗi cho hoàn cảnh mà luôn nỗ lực vươn lên. Lối sống này giúp chúng ta rèn luyện tinh thần tự lập, bản lĩnh, từ đó dễ dàng thích nghi với những thay đổi nhanh chóng của xã hội. Ngược lại, nếu sống thụ động, con người sẽ dễ bị tụt hậu, mất phương hướng và đánh mất nhiều cơ hội quý giá. Đối với học sinh, lối sống chủ động thể hiện qua việc tự giác học tập, chủ động tìm tòi kiến thức, mạnh dạn thể hiện suy nghĩ và ước mơ của mình. Có thể nói, sống chủ động chính là chìa khóa giúp con người làm chủ cuộc đời, hướng tới thành công và hạnh phúc bền vững.
Câu 1:Thất ngôn bát cú Đường luật
Câu 2:Những hình ảnh thể hiện lối sống đạm bạc, thuận theo tự nhiên của tác giả bao gồm:
Công cụ lao động: "một mai" (cuốc đất), "một cuốc", "một cần câu". Thức ăn dân dã: "Thu ăn măng trúc, đông ăn giá". Sinh hoạt tự nhiên: "Xuân tắm hồ sen, hạ tắm ao".
Câu 3:Liệt kê: "mai", "cuốc", "cần câu" kết hợp với điệp từ "một".
Tác dụng: Về nội dung: Khắc họa hình ảnh một lão nông tri điền với những công cụ lao động quen thuộc. Nó cho thấy sự chuẩn bị sẵn sàng, chu đáo cho cuộc sống tự cung tự cấp. Về nghệ thuật: Tạo nhịp điệu thong dong, chậm rãi (1/1/1), thể hiện tâm thế chủ động, bình thản và niềm vui thú điền viên của Nguyễn Bỉnh Khiêm.
Câu 4:Quan niệm "Dại – Khôn"
Cái "dại" của tác giả: Tìm nơi vắng vẻ (nơi tĩnh lặng, không người tranh giành) để bảo giữ nhân cách và sự thanh thản. Đây thực chất là cái "khôn" của bậc đại trí. Cái "khôn" của người đời: Đến chốn lao xao (nơi cửa quyền, lợi danh đầy rẫy bon chen, hiểm họa). Theo tác giả, đây thực chất là cái "dại" vì đánh mất bản tâm. => Cách nói ngược này dùng để phê phán thói đời ham danh lợi và khẳng định bản lĩnh sống của một người trí giả. Câu 5: Qua bài thơ "Nhàn", ta thấy hiện lên vẻ đẹp nhân cách cao cả của Nguyễn Bỉnh Khiêm. Đó là một tâm hồn yêu thiên nhiên tha thiết, luôn tìm thấy niềm vui trong lối sống đạm bạc, giản dị. Nhân cách ấy còn tỏa sáng ở bản lĩnh giữ mình sạch trong, không màng danh lợi, sẵn sàng rời bỏ chốn quan trường "lao xao" để về với sự tĩnh lặng của quê hương. Ông không chỉ sống "nhàn" về thân xác mà còn "nhàn" trong tâm thế—một cái nhìn trí tuệ, thấu hiểu sự đời để chọn cho mình một lối sống thanh cao, thoát tục