Mai Trung Kiên
Giới thiệu về bản thân
Bài 1 Trong một thế giới đầy biến động với tốc độ thay đổi tính bằng giây, lối sống chủ động không còn là một lựa chọn, mà là quy luật sinh tồn. Chủ động chính là việc bạn từ chối vai diễn "nạn nhân" của hoàn cảnh để trở thành người cầm lái vĩ đại cho cuộc đời mình. Tầm quan trọng của nó trước hết nằm ở khả năng thống trị nghịch cảnh; thay vì tiêu tốn năng lượng vào việc than vãn, người chủ động biến khó khăn thành bàn đạp để bứt phá. Thứ hai, sự chủ động tạo ra vị thế dẫn đầu. Trong khi số đông vẫn đang loay hoay đợi chờ một chỉ dẫn, người chủ động đã tự mở đường, tự tạo ra cơ hội và làm chủ cuộc chơi. Nếu ví cuộc đời như một dòng thác, kẻ thụ động sẽ bị cuốn trôi, còn người chủ động sẽ biết cách chèo lái để vượt qua thác ghềnh. Đừng đợi đến khi thế giới thay đổi bạn, hãy chủ động thay đổi để dẫn dắt thế giới. Sự trì trệ chính là "án tử" cho những ước mơ đại lộ
Bài 2
Bài làm
Bài thơ “Cảnh ngày hè” của Nguyễn Trãi là bức tranh thiên nhiên mùa hè rực rỡ, đồng thời thể hiện sâu sắc tấm lòng yêu nước, thương dân của tác giả. Qua tám câu thơ, người đọc không chỉ cảm nhận được vẻ đẹp của cảnh vật mà còn thấy được tâm hồn cao đẹp của một bậc anh hùng dân tộc. Mở đầu bài thơ, Nguyễn Trãi hiện lên trong tư thế ung dung, thư thái: “Rồi hóng mát thuở ngày trường”. Từ “rồi” gợi sự nhàn rỗi, thanh thản sau những biến động của cuộc đời. Dù lui về ở ẩn, nhà thơ không bi quan mà tìm niềm vui trong thiên nhiên và cuộc sống giản dị. Điều đó thể hiện cốt cách thanh cao và tâm hồn yêu đời của ông. Bức tranh thiên nhiên mùa hè tiếp tục được khắc họa sinh động qua các hình ảnh giàu sức gợi. Màu xanh của lá hòe “đùn đùn” tỏa bóng rợp, màu đỏ của hoa lựu như đang “phun” ra sức sống, sắc hồng của hoa sen cùng hương thơm lan tỏa. Những động từ mạnh làm cho cảnh vật như đang chuyển động, căng tràn nhựa sống. Thiên nhiên không tĩnh lặng mà sống động, gần gũi, thể hiện sự quan sát tinh tế và tình yêu thiên nhiên sâu sắc của Nguyễn Trãi. Không chỉ có cảnh vật, bức tranh ngày hè còn có âm thanh cuộc sống con người. Tiếng “lao xao” của chợ cá gợi lên cuộc sống lao động nhộn nhịp, bình dị của người dân làng chài. Tiếng ve kêu “dắng dỏi” làm nổi bật không khí mùa hè rộn ràng. Qua đó, ta thấy thiên nhiên và con người hòa quyện, tạo nên bức tranh làng quê thanh bình, giàu sức sống. Đồng thời, điều này cũng cho thấy sự gắn bó của tác giả với đời sống nhân dân. Hai câu thơ cuối là điểm nhấn tư tưởng của bài thơ. Nguyễn Trãi bày tỏ ước mong có cây đàn của vua Ngu Thuấn để gảy lên khúc nhạc thái bình, mong cho nhân dân khắp nơi được giàu đủ. Dù sống ẩn dật, ông vẫn luôn đau đáu nỗi lo cho dân, cho nước. Đây chính là biểu hiện rõ nét của tư tưởng nhân nghĩa và tấm lòng yêu nước thương dân sâu sắc. Tóm lại, “Cảnh ngày hè” không chỉ là bức tranh thiên nhiên tươi đẹp mà còn là bức chân dung tâm hồn Nguyễn Trãi. Bài thơ thể hiện tình yêu thiên nhiên, yêu cuộc sống và khát vọng đất nước thái bình, nhân dân hạnh phúc. Vì vậy, tác phẩm vẫn giữ nguyên giá trị tư tưởng và nghệ thuật trong văn học dân tộc.
Câu 1 (0.5 điểm): Thể thơ: Thất ngôn bát cú Đường luật. Câu 2 (0.75 điểm): Những hình ảnh nói về nét sinh hoạt hàng ngày đạm bạc, thanh cao: mai, cuốc, cần câu, măng trúc, giá, tắm hồ sen, tắm ao. Câu 3 (0.75 điểm): Biện pháp tu từ: Liệt kê kết hợp với đối (Thu - Đông / Xuân - Hạ; ăn - tắm; măng trúc - giá / hồ sen - ao). Tác dụng: Nhấn mạnh cuộc sống sinh hoạt giản dị, đạm bạc nhưng rất thanh cao, ung dung, tự tại, hòa hợp với thiên nhiên bốn mùa của tác giả. Câu 4 (1.0 điểm): Quan niệm dại – khôn có sự độc đáo: "Dại" (tác giả): Tìm nơi vắng vẻ - tránh xa chốn quan trường, danh lợi. "Khôn" (người đời): Tìm đến chốn lao xao - theo đuổi vòng danh lợi, phù phiếm. => Đây là cách nói ngược ngạo, mỉa mai, thể hiện sự đối lập giữa lối sống thanh cao của mình và sự bon chen của người đời. Tác giả chọn "dại" để giữ trọn nhân cách. Câu 5 (1.0 điểm): Vẻ đẹp nhân cách của Nguyễn Bỉnh Khiêm qua bài thơ: Là một trí tuệ vượt trên danh lợi, có cái nhìn thấu đáo về cuộc đời ("phú quý tựa chiêm bao"). Có lối sống ẩn dật cao đẹp, an bần lạc đạo, tìm về sự thanh thản trong tâm hồn. Giữ được phong thái ung dung, tự tại, không bị ràng buộc bởi vật chất hay công danh.