Trần Tú Anh
Giới thiệu về bản thân
Có những khoảnh khắc đi vào lịch sử dân tộc, trở thành niềm tự hào thiêng liêng của bao thế hệ người Việt Nam. Đối với em, một trong những sự kiện em luôn nhớ và vô cùng xúc động mỗi khi học đến, đó chính là ngày 2 tháng 9 năm 1945, khi Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa – nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Buổi lễ được tổ chức tại Quảng trường Ba Đình (Hà Nội) trong không khí trang trọng và xúc động. Hàng chục vạn người dân từ khắp mọi miền đất nước đổ về đây, ai cũng mang trong lòng niềm vui sướng, tự hào và xúc động. Trên lễ đài, Bác Hồ – vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc – xuất hiện trong bộ quần áo kaki giản dị, nét mặt hiền từ, ánh mắt sáng ngời. Khi Bác bước ra, cả quảng trường vang dậy tiếng hô: “Hồ Chủ tịch muôn năm!” – âm thanh ấy như hòa quyện cùng nhịp đập của hàng triệu trái tim đang hướng về Tổ quốc. Giọng Bác vang lên ấm áp nhưng vô cùng dõng dạc, tràn đầy khí thế: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”
Từng lời của Bác như khắc sâu vào tâm trí mọi người, vang vọng khắp không gian Ba Đình lịch sử. Đó không chỉ là lời tuyên bố chấm dứt hơn 80 năm đô hộ của thực dân, mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ quyền độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam trước toàn thế giới. Khi Bác dứt lời, hàng vạn người cùng đồng thanh hô vang: “Việt Nam độc lập muôn năm!” Tiếng hô ấy như sấm dậy, như khúc ca khải hoàn của dân tộc sau bao năm trường chinh gian khổ.
Hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nền trời xanh của buổi sáng mùa thu năm ấy trở thành biểu tượng bất diệt của Tổ quốc Việt Nam độc lập, tự do. Em chưa từng được sống trong khoảnh khắc ấy, nhưng qua những trang sách, những thước phim và lời kể của thầy cô, em cảm nhận được niềm tự hào, xúc động và thiêng liêng dâng trào trong tim mỗi người dân Việt Nam.
Từ sự kiện trọng đại ấy, em hiểu rằng: độc lập – tự do không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng xương máu, công sức và lòng quả cảm của biết bao thế hệ cha ông. Em càng thêm kính yêu Bác Hồ, người đã cống hiến cả cuộc đời cho Tổ quốc, cho nhân dân, sống giản dị mà vĩ đại vô cùng.
Câu 1. Ngôi kể: ngôi thứ nhất
Câu 2. Chi tiết miêu tả ngoại hình của Ga-ro-nê là: lớn nhất lớp, đầu to vai rộng
Câu 3.
- Ba chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật “tôi” đối với Ga-ro-nê:
+ Người đã cho cậu bé miền Nam cái tem thư hôm trước là người bạn mà tôi thích hơn hết
+ Chúng tôi chỉ được nghỉ có hai ngày. Ấy thế mà tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê. Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu.
+ Tất nhiên, tôi yêu bạn Ga-ro-nê lắm! Tôi rất vui thích được nắm chặt bàn tay to tướng của cậu trong tay mình.
=> Tình cảm của “tôi” đối với Ga-ro-nê là tình bạn chân thành, trong sáng, đầy kính trọng và yêu mến.
“Tôi” không chỉ xem Ga-ro-nê là một người bạn tốt mà còn khâm phục tấm lòng nhân hậu, dũng cảm và cao thượng của bạn mình.
Câu 4. Mặc dù cả lớp đều yêu quý Ga-ro-nê nhưng vẫn có một số người không có thiện cảm với cậu vì Ga-ro-nê chống lại những hành động độc ác của những đứa độc ác: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.
Câu 5.
Bài làm
Qua văn bản, em học được rằng trong tình bạn, điều quan trọng nhất là biết yêu thương, tôn trọng và giúp đỡ lẫn nhau. Giống như Ga-ro-nê luôn sẵn sàng bảo vệ, chia sẻ và quan tâm tới bạn bè, em cũng cần cư xử chân thành, biết lắng nghe và cảm thông với mọi người xung quanh. Khi bạn gặp khó khăn, em nên đưa tay giúp đỡ chứ không nên thờ ơ hay chế giễu. Một tình bạn đẹp là khi hai người cùng nhau tiến bộ, cùng lan tỏa điều tốt. Em sẽ cố gắng sống tử tế, bao dung để trở thành một người bạn tốt, được mọi người yêu quý.
Có những khoảnh khắc đi vào lịch sử dân tộc, trở thành niềm tự hào thiêng liêng của bao thế hệ người Việt Nam. Đối với em, một trong những sự kiện em luôn nhớ và vô cùng xúc động mỗi khi học đến, đó chính là ngày 2 tháng 9 năm 1945, khi Chủ tịch Hồ Chí Minh đọc bản Tuyên ngôn Độc lập, khai sinh ra nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa – nay là nước Cộng hòa Xã hội Chủ nghĩa Việt Nam.
Buổi lễ được tổ chức tại Quảng trường Ba Đình trong không khí trang trọng và xúc động. Hàng chục vạn người dân từ khắp mọi miền đất nước đổ về đây, ai cũng mang trong lòng niềm vui sướng, tự hào và xúc động. Trên lễ đài, Bác Hồ, vị lãnh tụ kính yêu của dân tộc, xuất hiện trong bộ quần áo kaki giản dị, nét mặt hiền từ, ánh mắt sáng ngời. Khi Bác bước ra, cả quảng trường vang dậy tiếng hô: “Hồ Chủ tịch muôn năm!” – âm thanh ấy như hòa quyện cùng nhịp đập của hàng triệu trái tim đang hướng về Tổ quốc. Giọng Bác vang lên ấm áp nhưng vô cùng dõng dạc, tràn đầy khí thế: “Tất cả mọi người sinh ra đều có quyền bình đẳng. Tạo hóa cho họ những quyền không ai có thể xâm phạm được; trong những quyền ấy, có quyền được sống, quyền tự do và quyền mưu cầu hạnh phúc.”
Từng lời của Bác như khắc sâu vào tâm trí mọi người, vang vọng khắp không gian Ba Đình lịch sử. Đó không chỉ là lời tuyên bố chấm dứt hơn 80 năm đô hộ của thực dân, mà còn là lời khẳng định mạnh mẽ quyền độc lập, tự do của dân tộc Việt Nam trước toàn thế giới. Khi Bác dứt lời, hàng vạn người cùng đồng thanh hô vang: “Việt Nam độc lập muôn năm!” Tiếng hô ấy như sấm dậy, như khúc ca khải hoàn của dân tộc sau bao năm trường chinh gian khổ.
Hình ảnh lá cờ đỏ sao vàng tung bay trên nền trời xanh của buổi sáng mùa thu năm ấy trở thành biểu tượng bất diệt của Tổ quốc Việt Nam độc lập, tự do. Em chưa từng được sống trong khoảnh khắc ấy, nhưng qua những trang sách, những thước phim và lời kể của thầy cô, em cảm nhận được niềm tự hào, xúc động và thiêng liêng dâng trào trong tim mỗi người dân Việt Nam.
Từ sự kiện trọng đại ấy, em hiểu rằng: độc lập – tự do không tự nhiên mà có, mà được đánh đổi bằng xương máu, công sức và lòng quả cảm của biết bao thế hệ cha ông. Em càng thêm kính yêu Bác Hồ, người đã cống hiến cả cuộc đời cho Tổ quốc, cho nhân dân, sống giản dị mà vĩ đại vô cùng.
- Qua bài thơ, em rút ra được bài học:
+ Chúng ta cần phải biết yêu thương cô giáo vì tình yêu thương và công lao thầm lặng của cô giáo rất lớn lao. Cô không chỉ dạy các em biết đọc, biết nói, mà còn gieo vào tâm hồn trẻ “những hạt mầm của tri thức và nhân ái”, giúp các em lớn lên, hiểu biết và yêu cuộc sống
+ Để bày tỏ tình cảm biết ơn, yêu thương đến các thầy cô, chúng ta cần phải học tập thật chăm chỉ
+ Chúng ta còn cần phải biết trân trọng những điều bình dị, như tiếng nói, âm thanh, ánh nắng, tiếng chim… vì trong đó ẩn chứa sự diệu kỳ của cuộc sống và tình người.
- Biện pháp tu từ nhân hóa: Hót nắng vàng ánh ỏi
- Tác dụng:
+ Tăng sức gợi hình gợi cảm cho sự diễn đạt, làm cho sự vật trở nên sinh động và gần gũi hơn với con người
+ Làm cho bức tranh thiên nhiên trở nên sinh động, tươi vui
+ thể hiện cảm nhận tinh tế, yêu đời của tác giả trước vẻ đẹp của buổi sáng tràn đầy sức sống