Vũ Hà Trang
Giới thiệu về bản thân
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, sự việc Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước mãi là một dáu son chói đỏ mở ra bước ngoặt vĩ đại cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Đó là hành trình “ Đi tìm đường cứu nước” – như một bài ca mãi ngân vang cùng năm tháng.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng, với công việc phụ bếp trên tàu Đô đốc Latouche Tréville và tên gọi Văn Ba. Khác với các bậc tiền bối, Người quyết định đi sang phương Tây để trực tiếp tìm hiểu bản chất của chủ nghĩa thực dân và tìm con đường cứu nước mới. Trong suốt 6 năm, Người đã lao động và ghé thăm nhiều quốc gia thuộc địa ở châu Phi, châu Mỹ, và các nước tư bản lớn ở châu Âu (Pháp, Anh), tận mắt chứng kiến cuộc sống khốn khổ của người lao động và sự bóc lột tàn bạo của đế quốc. Những trải nghiệm thực tế này đã củng cố thêm quyết tâm giải phóng dân tộc và người lao động.
Từ năm 1917, Người đến Pháp và hoạt động dưới tên Nguyễn Ái Quốc. Người tham gia phong trào công nhân, gửi Yêu sách của nhân dân An Nam đến Hội nghị Versailles (1919), gây tiếng vang. Bước ngoặt lịch sử đến vào tháng 7 năm 1920, khi Người đọc được "Sơ thảo lần thứ nhất những Luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa" của V.I. Lênin. Luận cương đã giúp Người tìm thấy con đường cứu nước đúng đắn: con đường cách mạng vô sản và gắn kết giải phóng dân tộc với giải phóng giai cấp. Tháng 12 năm 1920, tại Đại hội Tua (Tours), Người bỏ phiếu tán thành việc thành lập Quốc tế Cộng sản, chính thức trở thành người Cộng sản Việt Nam đầu tiên.
Sau khi có đường lối, Nguyễn Ái Quốc tập trung vào việc tổ chức và truyền bá lý luận cách mạng. Người thành lập Hội Liên hiệp Thuộc địa (1921) ở Pháp và xuất bản báo Người cùng khổ để đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân. Từ năm 1924 đến năm 1927, Người về Quảng Châu (Trung Quốc), thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên (1925), mở các lớp huấn luyện chính trị. Những bài giảng của Người, sau này được in thành sách "Đường Kách Mệnh", đã chuẩn bị những hạt nhân cán bộ cốt cán đầu tiên cho cách mạng Việt Nam. Giai đoạn này là sự chuẩn bị toàn diện về tư tưởng, chính trị, và tổ chức để tiến tới thành lập chính Đảng.
Trước yêu cầu cấp thiết của lịch sử, đầu năm 1930, Nguyễn Ái Quốc chủ trì Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản tại Hương Cảng, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Sự kiện này chấm dứt thời kỳ khủng hoảng về đường lối cứu nước và khẳng định sự lãnh đạo của giai cấp vô sản. Sau 30 năm bôn ba tìm kiếm và xác lập con đường, ngày 28 tháng 01 năm 1941, Người trở về Tổ quốc tại Pác Bó (Cao Bằng). Người trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng trong nước, đặt nền móng cho cuộc Tổng khởi nghĩa và thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, hoàn thành sứ mệnh lịch sử vĩ đại.
Có thể nói, sự việc Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước là một dấu mốc lịch sử có ý nghĩa vĩ đại. Tên tuổi của sẽ Người sống mãi trong lòng dân tộc. Và em luôn tự nhủ cố gắng rèn luyện học tập xây dựng đất nước “Đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” như lời Bác hằng mong.
Câu 1:
- Ngôi kể được sử dụng trong văn bản bản là ngôi kể thứ nhất.
Câu 2:
- Hai chi tiết miêu tả ngoại hình cậu bé Ga - ro - nê là:
+ Cậu ấy lớn nhất lớp, đầu to vai rộng.
+ Lưng lom khom và đầu rụt ngang vai.
Câu 3:
- 3 chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật "tôi" với Ga - ro - nê:
+ Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu
+ Tất niên, tôi yêu bạn Ga - ro - nê lắm!
+Trong ngần ấy người bạn, theo ý tôi, Ga - ro - nê là người tốt hơn cả.
- Nhân vật "tôi" là người rất yêu quý, tự hào, tin tưởng và quan tâm đến bạn Ga - ro - nê.
Câu 4:
- Vì Ga - ro - ne chông lại những hành động độc ác của những đứa độc ác: mỗi khi có một đứa lớn định trêu ghẹo hay hà hiếp một đứa bé, mà đứa bé gọi Ga-ro-nê đến thì đứa lớn kia buộc phải đứng yên ngay.
– Qua đó, ta thấy nhân vật Ga-ro-nê là người biết bênh vực lẽ phải, luôn giúp đỡ mọi người xung quanh, đặc biệt là người yếu thế.
Trong dòng chảy lịch sử dân tộc, sự việc Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước mãi là một dáu son chói đỏ mở ra bước ngoặt vĩ đại cho sự nghiệp đấu tranh giải phóng dân tộc. Đó là hành trình “ Đi tìm đường cứu nước” – như một bài ca mãi ngân vang cùng năm tháng.
Ngày 5 tháng 6 năm 1911, người thanh niên yêu nước Nguyễn Tất Thành rời bến cảng Nhà Rồng, với công việc phụ bếp trên tàu Đô đốc Latouche Tréville và tên gọi Văn Ba. Khác với các bậc tiền bối, Người quyết định đi sang phương Tây để trực tiếp tìm hiểu bản chất của chủ nghĩa thực dân và tìm con đường cứu nước mới. Trong suốt 6 năm, Người đã lao động và ghé thăm nhiều quốc gia thuộc địa ở châu Phi, châu Mỹ, và các nước tư bản lớn ở châu Âu (Pháp, Anh), tận mắt chứng kiến cuộc sống khốn khổ của người lao động và sự bóc lột tàn bạo của đế quốc. Những trải nghiệm thực tế này đã củng cố thêm quyết tâm giải phóng dân tộc và người lao động.
Từ năm 1917, Người đến Pháp và hoạt động dưới tên Nguyễn Ái Quốc. Người tham gia phong trào công nhân, gửi Yêu sách của nhân dân An Nam đến Hội nghị Versailles (1919), gây tiếng vang. Bước ngoặt lịch sử đến vào tháng 7 năm 1920, khi Người đọc được "Sơ thảo lần thứ nhất những Luận cương về vấn đề dân tộc và vấn đề thuộc địa" của V.I. Lênin. Luận cương đã giúp Người tìm thấy con đường cứu nước đúng đắn: con đường cách mạng vô sản và gắn kết giải phóng dân tộc với giải phóng giai cấp. Tháng 12 năm 1920, tại Đại hội Tua (Tours), Người bỏ phiếu tán thành việc thành lập Quốc tế Cộng sản, chính thức trở thành người Cộng sản Việt Nam đầu tiên.
Sau khi có đường lối, Nguyễn Ái Quốc tập trung vào việc tổ chức và truyền bá lý luận cách mạng. Người thành lập Hội Liên hiệp Thuộc địa (1921) ở Pháp và xuất bản báo Người cùng khổ để đấu tranh chống chủ nghĩa thực dân. Từ năm 1924 đến năm 1927, Người về Quảng Châu (Trung Quốc), thành lập Hội Việt Nam Cách mạng Thanh niên (1925), mở các lớp huấn luyện chính trị. Những bài giảng của Người, sau này được in thành sách "Đường Kách Mệnh", đã chuẩn bị những hạt nhân cán bộ cốt cán đầu tiên cho cách mạng Việt Nam. Giai đoạn này là sự chuẩn bị toàn diện về tư tưởng, chính trị, và tổ chức để tiến tới thành lập chính Đảng.
Trước yêu cầu cấp thiết của lịch sử, đầu năm 1930, Nguyễn Ái Quốc chủ trì Hội nghị hợp nhất các tổ chức cộng sản tại Hương Cảng, thành lập Đảng Cộng sản Việt Nam. Sự kiện này chấm dứt thời kỳ khủng hoảng về đường lối cứu nước và khẳng định sự lãnh đạo của giai cấp vô sản. Sau 30 năm bôn ba tìm kiếm và xác lập con đường, ngày 28 tháng 01 năm 1941, Người trở về Tổ quốc tại Pác Bó (Cao Bằng). Người trực tiếp lãnh đạo phong trào cách mạng trong nước, đặt nền móng cho cuộc Tổng khởi nghĩa và thành lập nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa, hoàn thành sứ mệnh lịch sử vĩ đại.
Có thể nói, sự việc Bác Hồ ra đi tìm đường cứu nước là một dấu mốc lịch sử có ý nghĩa vĩ đại. Tên tuổi của sẽ Người sống mãi trong lòng dân tộc. Và em luôn tự nhủ cố gắng rèn luyện học tập xây dựng đất nước “Đàng hoàng hơn, to đẹp hơn” như lời Bác hằng mong
- Bài học đầu tiên và lớn nhất em rút ra được trong bài thơ "Tiếng hạt nảy mầm" của Tô Hà chính là tầm quang trọng của sự thấu hiểu, đồng cảm, và thương xót cho những người khuyến tật - những người đã không may mắn trong cuộc sống phải đối mặt với những rào cản vô hình hay hữu hình trong cuộc sống hằng ngày do những hạn chế về mặt thể chất hoặc tinh thần. Thấu hiểu không chỉ là việc nhìn thấy sự khác biệt của họ, mà là khả năng đặt mình vào vị trí của học để cảm nhận những khó khăn, những nỗi niềm mà họ pải trải qua khi thực hiện những việc đơn giản mà người bình thường dễ dàng làm được. Đây là một bài học sâu sắc về lẽ sống, về tình cảm cao đẹp mà mỗi chúng ta cần trau dồi, học tập và rèn luyện.
- Trong hai dòng thơ sau, biện pháp tu từ được sử dụng là biện pháp tu từ nhân hóa: "Hót nắng vàng ánh ỏi"
- Tác dụng:
+ Giúp cho câu thơ trở nên tăng sức gợi hình gợi cảm, giúp câu thơ trở nên giàu hình ảnh hơn.
+ Từ "ánh ỏi" vốn là từ gợi lên âm thanh tiếng chim, tuy nhiên trong câu này "ánh ỏi" còn gợi nên cả hình ảnh ánh sáng chói chang, rực rỡ mà lấp lánh. Điều này chính là sự chuyển đổi cảm giác từ thính giác sang thị giác - từ việc nghe tiếng chim hót sang cảm nhận ánh sáng rực rỡ, lộng lẫy như đang "hót" lên. Sự biến hóa này đem đến một sự giao hòa nhịp nhàng giữa âm thanh và ánh sáng, làm cho ánh sáng không chỉ đơn thuần chỉ là ánh nắng mà trở thành cả một vùng trời sống động, sinh sắc và vui tươi một cách đầy diệu kỳ.