Lê Minh Nghĩa
Giới thiệu về bản thân
Em rất khâm phục Đại tướng Võ Nguyên Giáp – vị tướng tài ba của dân tộc Việt Nam. Trong những câu chuyện về ông, em ấn tượng nhất là sự kiện Chiến thắng Điện Biên Phủ năm 1954.
Đó là một trận đánh vô cùng quan trọng trong cuộc kháng chiến chống Pháp. Lúc bấy giờ, Đại tướng Võ Nguyên Giáp là Tổng chỉ huy chiến dịch. Ban đầu, kế hoạch tác chiến là “đánh nhanh, thắng nhanh”, nhưng khi nhận thấy tình hình chưa thuận lợi, ông đã dũng cảm thay đổi quyết định, chuyển sang phương châm “đánh chắc, tiến chắc”. Quyết định ấy thể hiện tầm nhìn chiến lược và sự cẩn trọng, vì ông luôn đặt an toàn của chiến sĩ lên trên hết. Sau 56 ngày đêm chiến đấu gian khổ, quân ta đã giành chiến thắng vang dội. Lá cờ “Quyết chiến quyết thắng” tung bay trên nóc hầm Đờ Cát-xtơ-ri, báo hiệu sự sụp đổ của tập đoàn cứ điểm Điện Biên Phủ. Chiến thắng ấy đã buộc thực dân Pháp phải ký Hiệp định Giơ-ne-vơ, chấm dứt chiến tranh xâm lược ở Việt Nam.
Qua câu chuyện này, em thấy khâm phục Đại tướng Võ Nguyên Giáp vô cùng. Ông không chỉ là vị tướng giỏi mà còn là người có trái tim nhân hậu, luôn yêu thương chiến sĩ. Em học được ở ông tinh thần dũng cảm, sáng suốt và kiên định – những phẩm chất quý báu để vượt qua khó khăn trong cuộc sống.
Qua bài thơ Tiếng hạt nảy mầm, em rút ra bài học rằng trong cuộc sống, dù nhỏ bé hay bình thường đến đâu, mỗi sự vật đều mang trong mình sức sống mãnh liệt và khát vọng vươn lên. Chỉ cần có niềm tin và kiên trì, chúng ta sẽ vượt qua mọi khó khăn để đón nhận ánh sáng của thành công. Bài thơ cũng giúp em hiểu rằng cần biết yêu thiên nhiên, trân trọng những điều bình dị quanh mình và luôn nuôi dưỡng niềm tin, hy vọng trong cuộc sống.
Tác dụng là:
Làm cho không gian buổi sáng trở nên sinh động, trong trẻo, đầy sức sống.
Gợi cảm giác thiên nhiên đang bừng dậy, reo vui, hòa cùng mạch cảm xúc “nảy mầm” của bài thơ.
Thể hiện tâm hồn tinh tế, nhạy cảm và yêu thiên nhiên của tác giả – một con người biết rung động trước những chuyển mình nhỏ bé của sự sống.
Trong lịch sử dân tộc Việt Nam, Chủ tịch Hồ Chí Minh là vị lãnh tụ vĩ đại, người đã cống hiến trọn đời mình cho độc lập, tự do của Tổ quốc. Trong vô vàn câu chuyện cảm động về Bác, em nhớ mãi câu chuyện Bác Hồ về thăm trường Nông nghiệp Trung ương năm 1958 — một sự việc giản dị nhưng chứa đựng tấm lòng yêu thương con người sâu sắc.
Hôm ấy, Bác Hồ đến thăm trường. Các thầy cô và sinh viên vui mừng, ai nấy đều mong được gặp Bác. Khi thấy một nhóm sinh viên đang xúc đất trồng cây, Bác liền bước lại gần, cười hiền hậu và hỏi: “Các cháu trồng cây gì đấy?” Một sinh viên thưa: “Thưa Bác, chúng cháu trồng cây xoài ạ.” Bác gật đầu, rồi nhẹ nhàng cầm lấy cái xẻng, tự tay xúc đất vun quanh gốc cây. Mọi người vội chạy lại, định giúp Bác, nhưng Bác nói: “Trồng cây là việc tốt, ai cũng nên làm. Các cháu chăm cây này cho tốt nhé, mai sau nó sẽ cho bóng mát và quả ngọt.”Chỉ là một hành động nhỏ, nhưng qua đó, Bác đã dạy mọi người bài học lớn về lao động và ý nghĩa của việc trồng cây, vun đắp cho tương lai. Từ đó, phong trào “Tết trồng cây” do Bác khởi xướng lan rộng khắp đất nước, trở thành truyền thống tốt đẹp mỗi dịp xuân về.
Câu chuyện ấy cho thấy Bác Hồ không chỉ là người lãnh tụ vĩ đại mà còn là tấm gương sáng về sự giản dị, gần gũi và quan tâm đến từng việc nhỏ của nhân dân. Mỗi lần nghe kể lại, em càng thêm kính yêu Bác và tự nhủ phải cố gắng học tập, rèn luyện để trở thành người có ích cho đất nước, xứng đáng với công lao của Người.
Câu 1: Ngôi kể được sử dụng trong văn bản là ngôi thứ nhất.
Câu 2: Hai chi tiết miêu tả ngoại hình của nhân vật Ga-ro-nê là lớn nhất lớp và đầu to vai rộng.
Câu 3: Ba chi tiết thể hiện tình cảm của nhân vật tôi đối Ga-ro-nê là: Trong ngần ấy người bạn, theo ý tôi, thì Ga-ro-nê là người tốt hơn cả; Ấy thế mà tôi tưởng như đã trải qua một thời gian vô tận không được gặp Ga-ro-nê; Càng hiểu cậu, tôi càng yêu cậu. Từ đó, em thấy tình cảm của nhân vật tôi đối với Ga-ro-nê rất sâu sắc.
Câu 4: Vì cậu luôn ra tay cứu các bạn nhỏ bị bắt nạt ra khỏi tay những bạn độc ác nên các bạn độc ác luôn ghét cậu. Qua đó em thấy nhân vật này là một nhân vật dũng cảm.
Câu 5: Qua văn bản, em rút ra được bài học cho bản thân về cách ứng xử với bạn bè là: Luôn giúp đỡ bạn bè trong hoàn cảnh khó khăn; Luôn thân thiện với bạn bè; Dũng cảm cứu bạn khi thấy bạn bị bắt nạt hoặc đi báo cho giáo viên và người lớn tuổi; Luôn chia sẻ đồ dùng cho bạn khi bạn thiếu và khi mình thừa đồ.